Montag, 31. Dezember 2007

Năm mới năm me




Chúc tất cả mọi người luôn mạnh khỏe và chiến đấu không mệt mỏi cho sự nghiệp và tình yêu nhé! Nếu mệt quá thì nghỉ ngơi dưỡng sức. Ví dụ như vào yXine đọc bài này:

Sonntag, 30. Dezember 2007

Chờ đợi gì ở điện ảnh 2008?

Năm 2007 là năm của phim phần III. Vậy năm 2008 có là năm của phim phần IV không? Có và không.


Mời bạn đọc tiếp ở đây.

Samstag, 29. Dezember 2007

Phim ảnh 2007




Cảnh trong The Bubble, phim của năm 2007




Lựa chọn của Marcuscello:

Top 10 phim 2007
(theo thứ tự abc)

- 2 ngày ở Paris (Julie Delpy)
- 4 tháng, 3 tuần và 2 ngày (Cristian Mungiu)
- Cuộc hôn nhân của Tuya (Wang Quan’an)
- Eastern Promises (David Croenenberg)
- Hotel Very Welcome (Sonja Heiss)
- Persepolis (Marjane Satrapi/Vincent Paronnaud)
- Phía bên kia (Fatih Akin)
- Ratatouille (Brad Bird)
- The Bubble (Eytan Fox)
- The Mourning Forest (Naomi Kawase)

Trời, giống bạn phanxine dễ sợ, viết xong vài ngày rồi mới nhớ là Vier Minuten (Chris Kraus) là phim ra rạp ở Đức đầu 2007 và do đó là phim 2007. Phim này chắc chắn nằm trong Top phim mọi thời đại của Marcuscello.

Top 5 điều khó quên điện ảnh 2007


Nụ hôn khó quên nhất: giữa Norah Jones và Jude Law trong cảnh kết phim My Blueberry Nights

Dòng chữ khó quên nhất: Punk is not Ded trên lưng áo Marjane Satrapi (Persepolis)
Cảnh hãi hùng khó quên nhất: Trần nhà bà cụ bị sập và vô số chuột rơi xuống (Ratatouille)
Cảnh khỏa thân khó quên nhất: Cuộc đối đầu giữa Viggo Mortensen và đối thủ trong phòng xông hơi (Eastern Promises)
Cảnh panorama khó quên nhất: Trò chơi trốn tìm giữa Machiko Ono và Sigheki Uda tại đồi chè (The Mourning Forest)

Đón đọc "Nhìn lại điện ảnh Việt Nam và thế giới 2007" sẽ được đăng trên yXine vào ngày 01/01/2008.

Donnerstag, 6. Dezember 2007

Tổ quốc rùng mình trong cơn nhậu nhẹt

TỔ QUỐC RÙNG MÌNH

TRONG CƠN NHẬU NHẸT

Bùi Minh Quốc


Còn ai kêu cho những cây thông không biết nói

Khi nhà thơ bị bóp cổ nghẹn lời

Rừng nguyên sinh vung lưỡi rìu quỉ đói

Rắc rắc cây xô cốc chạm quỉ vang cười


Chúng nó nhậu từng cánh rừng dải núi

Từng khoảng trời miệt đất lòng khơi

Nhậu tất cả từ Vua Hùng để lại

Nhậu đến nàng Tô Thị rã thành vôi


Chúng nó nhậu trên thân em trinh bạch

Trên lưng mẹ già còm cõi một đời bom

Con mất xác dưới chân thành Quảng Trị

Mẹ khoét hầm nuôi tiếp biết bao con


Kìa mẹ về run rẩy dưới mưa tuôn

Qua cửa vi-la thấy đàn con ngồi nhậu

Những đứa con thoát chết vụ khui hầm

Đang tưng bừng nâng cốc tụng nhân dân


Tổ Quốc rùng mình trong cơn nhậu nhẹt

Có nghe chăng con cháu ngợi ca Người

Và hạ bút ký hợp đồng cái rẹt

Hợp đồng này giầu đẹp lắm Người ơi !


Đà Lạt 1993

Mittwoch, 5. Dezember 2007

Paris




Đã hơn 1 năm rồi chưa ghé lại Paris, thành phố đã tạo nên một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của mình. Là công dân của nó được 2 năm, trong ngần ấy năm mình đã trưởng thành nhiều lắm. Quãng thời gian ấy không đủ dài để có thể gọi Paris là một quê hương thứ mấy, nhưng thực sự là mình thường mềm nhũn ra và mắt dễ chừng chan chứa lệ khi nhìn thấy hình ảnh chiều đông Paris. Không hiểu sao mình thường gắn Paris với hình ảnh chiều đông mới lạ chứ.

Ngày mai sẽ trở lại Paris. Một cuộc viếng thăm ngắn ngủi. Vì nếu 1 năm mà không ghé lại thành phố này, mình thấy lòng bứt rứt không yên. Xa Hà Nội gần một thập kỷ rồi, nhưng nỗi nhớ Hà Nội khác lắm. Cũng như nỗi nhớ Berlin còn khác nữa.

Chợt bật cười khi thấy những gì mình chuẩn bị cho sự trở lại Paris. Mình tìm lịch chiếu phim của MK2 ngay lập tức. Vậy là 4 ngày chắc sẽ tràn ngập các buổi xem phim thôi. Không thể tưởng tượng nổi cái thiên đường điện ảnh ấy đã làm mình nhung nhớ đến mức nào. Chỉ trong một thời gian ngắn mà có bao nhiêu bộ phim mình phải xem, những bộ phim hoặc sẽ rất lâu sau mới tìm được đường đến rạp ở đây, hoặc sẽ chẳng bao giờ được trình chiếu. Trong danh sách những phim mình muốn xem dịp này có My Blueberry Nights (Vương Gia Vệ), Souffle (Kim Ki Duk), La Forêt de Mogari (Naomi Kawase), The Bubble (Eytan Fox), Paranoid Park (Gus Van Sant).

Nếu đến Paris thì kiểu gì mình cũng phải ghé nghĩa trang Père-Lachaise. Đã nhiều lần mình đến đây, một mình hoặc cùng những người yêu thương thân thiết. Không khi nào trở lại Paris mà mình lại quên ghé nơi yên nghỉ của Oscar Wilde và các vĩ nhân. Ở đó, mình thấy mình được thật sự đối diện với mình. Có lẽ bản chất con người mình thuộc cõi âm. Hay thuộc giới nghệ sĩ? Hay chỉ đơn giản là mình gần với nỗi cô đơn?

Muốn ghé thăm vợ chồng chị L. Nhưng chị đang ở Sài Gòn. Hy vọng chị sẽ sớm thực hiện được bộ phim tới.
Muốn ghé thăm S. Nhưng có nên nhắc lại những kỷ niệm mà đáng lẽ ra mình nên quên đi? Mà làm sao quên được những gì S. đã giúp đỡ những ngày tháng đầu tiên bỡ ngỡ.
Muốn gặp F. Hy vọng sẽ liên lạc được với em. Em đã không còn là cô bé mặc áo len cổ lọ ngày xưa khi gặp ở Sài Gòn, giờ đây em đã trở thành một cô gái xinh đẹp quyến rũ và biết điều gì em muốn.

Và trên hết là mong gặp lại N. Em đã trưởng thành hơn rất nhiều. Không ngờ từ một sự quen biết vu vơ mà mình giờ đây trở thành bạn thân N. nhỉ?

Thèm được ăn một cái croissant đúng nghĩa. Thèm được lang thang bên bờ sông Seine, đến cái mỏm ngày xưa mấy đứa sinh viên tụi mình hay ngồi tán phét. Thèm được lang thang khu Marais, mỏi chân thì ghé một tiệm sách hay quán cà phê, ngắm người qua lại và mỉm cười vu vơ.

Paris, j'arrive!

Sonntag, 2. Dezember 2007

We don't need no education

We dont need no education.
We dont need no thought control.
No dark sarcasm in the classroom.
Teacher, leave those kids alone.
Hey, teacher, leave those kids alone!
All in all its just another brick in the wall.
All in all youre just another brick in the wall.

We dont need no education.
We dont need no thought control.
No dark sarcasm in the classroom.
Teachers, leave those kids alone.
Hey, teacher, leave those kids alone!
All in all youre just another brick in the wall.
All in all youre just another brick in the wall.



Pink Floyd Another Brick In The Wall - MyVideo

Freitag, 30. November 2007

Tôi chỉ cần có thế

Phim ngắn: Tôi chỉ cần có thế (2005)
Đạo diễn và kịch bản: Võ Thị Thạch Thảo
Quay phim: Tạ Nguyên Hiệp
Diễn viên: Ngân Khánh, Huy Khánh

Tôi rất thích phim này của Thạch Thảo. Đây là một phim ngắn đúng nghĩa với tay nghề khá tốt.

Nội dung: Một cô gái trẻ làm phục vụ bàn ở một quán cà phê cô đơn và tò mò muốn thử một lần chuyện chăn gối. Đến lúc cô có cơ hội làm việc đó thì cô nhận ra, cô chỉ cần có thế. Khi xem phim bạn sẽ được giải đáp ở phút cuối cùng, "có thế" nghĩa là gì.

Tôi thích tiết tấu, màu sắc và quay phim. Diễn viên đẹp với diễn xuất khá ổn. Phim vừa đủ, mở đầu khá bạo dạn nhưng càng ngày càng tiết chế. Lời thoại đôi khi hơi sáo nhưng phục vụ cho việc truyền tải thông điệp của tác giả nên cũng chấp nhận được.

Tôi không thể chấp nhận được chuyện Hội đồng chấm thi của trường CĐ SK&ĐA thành phố HCM đã đánh trượt phim này trong kỳ tốt nghiệp 2005. Một bộ phim có thể nói tốt hơn rất nhiều phim ngắn tốt nghiệp của sinh viên Việt Nam tôi đã từng được xem. Nếu đánh giá một cách công minh thì phim này hoàn toàn có thể được chấm 9/10.

Xem phim: http://media.yxine.com/yxine/toi_chi_can_co_the.wmv

Donnerstag, 15. November 2007

Mưa tháng Mười Một

O. viết thư hỏi thăm về những bức ảnh anh nhìn thấy
Và thắc mắc S. có nghĩa là gì
Mình giải thích
Và thấy lòng hơi có lỗi
Anh nói: Không sao đâu

Ngày ở công sở
Bản viết tiếng Anh mở ra trước mặt
Tìm việc khác chối quanh
Trong đầu luẩn quẩn tiếng Pháp
Hình ảnh người Pháp

Tối trên đường về
Gặp hai mẹ con nhà kia
Bà mẹ hướng dẫn cô con gái nhỏ
Cách bám cột hay dựa tường khi đi tàu xe
"Comme le monsieur" - bà nói
Đứa trẻ ngước mắt nhìn
Trong veo
Nhớ trời Paris quá

Từ bến tàu đi bộ về nhà
Lẩm bẩm quelqu'un m'a dit
Tu m'aimais encore
Mỉm cười bất chợt

Về đến nhà
Mở cửa ra
Vội tìm đĩa hát của Carla
Ngập tràn không gian là tiếng ghi-ta
Quelqu'un
Quelqu'un

Sonntag, 11. November 2007

Bỗng dưng muốn khóc

Người gửi thư
"tình yêu lớn nhất ơi
thế giới này đẹp quá"

Ta ngồi đây
Một mình
Bỗng dưng muốn khóc

Norah thủ thỉ
"Không biết sao"
Bỗng dưng muốn khóc

Stanley dẫn dắt
vào cuộc phiêu lưu
Bỗng dưng muốn khóc

"Không ai sẽ yêu người bằng ta"
Không ai, không ai đâu
Bỗng dưng muốn khóc

Đêm lạnh
Ngồi một mình
Bỗng dưng muốn khóc

Mittwoch, 3. Oktober 2007

Myanmar

Truyen thong Viet Nam phot lo nhung gi dang xay ra tai Myanmar?

Vu Bac Kinh 1989 da duoc dua tin nghiem tuc. Con bay gio thi sao?

Sonntag, 12. August 2007

Hạ đã sang thu

Mấy hôm nay trời giở chứng, hạ mà như đã vào thu. Lá ngoài đường rụng nhiều. Thì trời mưa gió vậy cây không rung không được.

Tuần vừa rồi mình đã trải qua nhiều kinh nghiệm mới.
Lần đầu lên dãy núi Alpes thuộc Thụy Sĩ. Cảnh chao ôi là đẹp. Đi bộ leo núi mệt lử. Nhưng phong cảnh tuyệt vời dọc đường đã làm mình quên hết mệt mỏi. Thành phố Zurich và Lucerne nhỏ nhắn và xinh đẹp. Cuộc sống ở đây không vội vã như tại nơi mình ở. Đời sống cao của dân chúng hiện lên rõ rệt qua ứng xử của con người và bộ mặt thành phố.
Lần đầu nghe Norah Jones hát live. Và quả thật buổi ca nhạc ngoài trời của cô đã đi vào danh sách những buổi ca vũ nhạc đáng nhớ nhất trong đời mình đến nay. Giản dị trong chiếc váy trắng điểm xuyết hoa xanh da trời, Norah đã thực sự chinh phục trái tim của 3500 khán giả, trong đó có mình. Trước đó cô mặc Jeans xanh da trời, áo bồng xanh da trời nhạt, ra hát đỡ 3 bài cùng anh chàng biểu diễn trước phần diễn chính. Ôi Norah. I love you!
Lần đầu đến bộ phận làm thị thực của sứ quán Anh. Tụi Anh làm ăn cẩu thả hơn Mỹ nhiều. Nhiêu khê hơn, chậm chạp hơn, thiếu tính hiệu quả hơn nhưng được cái dễ chịu. Nhờ có vụ này mà có thời gian khám phá thành phố Duesseldorf một chút. Thành phố nhỏ xíu, không đẹp bằng Cologne. Ghé thăm bảo tàng Heinrich Heine (nơi đây mình phát hiện ra là tại sao Heinrich Heine lại được lấy tên đặt cho nhà Đức ở Cité Internationale tại Paris) và bảo tàng phim (mỏi chân không chịu được vì chiu khó lục lọi hết các ngóc ngách).

Tháng 8 này dự định nhiều việc mà thời gian trôi nhanh thật nhanh. Hạ đã sang thu rồi.

Donnerstag, 26. Juli 2007

Ulrich Muehe qua đời

Nam diễn viên nổi tiếng người Đức Ulrich Muehe, người vừa tạo tiếng vang quốc tế đầu năm qua với vai chính - nhân viên mật vụ Stasi Gerd Wiesler trong bộ phim giành giải Oscar phim nói tiếng nước ngoài hay nhất 2007 "Cuộc sống của những người khác", qua đời ở tuổi 54 vì ung thư dạ dày.

Sinh ra tại Grimma, một vùng quê Đông Đức, Muehe khởi nghiệp diễn viên sân khấu tại thành phố Chemnitz vào năm 1979. Sau đó, được phát hiện bởi Heiner Mueller, ông chuyển lên thủ đô Đông Berlin đầu quân cho nhà hát Nhân dân. Là nhân vật trung tâm của đoàn, ông từng thủ diễn các vai chính trong các vở mà diễn viên nào cũng hằng mong ước như "Egmont" của Goethe hay "Hamlet" của Shakespeare. Ông từng tâm sự, nhà hát Nhân dân là nơi duy nhất người dân Đông Đức có thể sống một cuộc sống thật. Vào ngày 4/11/1989, ông cùng tham gia tổ chức cuộc biểu tình trên quảng trường Alexanderplatz, góp phần vào công cuộc thống nhất nước Đức.

Trên phim "Cuộc sống của những người khác", Wiesler của Muehe phải đối mặt với giới nghệ sĩ một cách thầm lặng, có người trong số họ trở thành điệp viên mật vụ Stasi. Ngoài đời thật, Muehe từng tố cáo người vợ cũ thời Đông Đức của ông, nữ diễn viên Jenny Groellmann, là mật vụ trong cuốn sách về bộ phim trên. Khi đó bà này đang nằm trên giường bệnh vì ung thư. Bà Groellmann kiện ông ra toà và thắng kiện. Sau đó ít lâu bà qua đời. Và Chủ Nhật vừa qua, Muehe cũng không thoát khỏi căn bệnh ung thư quái ác.

Khi đóng phim "Cuộc sống của những người khác", Muehe từng phân vân vì không biết thể hiện nhân vật Wiesler ra sao. Đạo diễn von Donnersmarck đã trấn an ông và cho rằng, có lẽ Muehe không cần diễn. Muehe mỉm cười. Nụ cười của Wiesler trong khoảnh khắc cuối cùng đầy ấn tượng của phim.

Khi đến LA đầu năm 2007 để tham dự lễ trao giải Oscar, ít người biết được rằng Muehe thường xuyên diện chiếc áo phông lót trong với dòng chữ Grimma. Quê hương sẽ giúp ông may mắn, ông tin vậy. Và sự thực là "Cuộc sống của những người khác" đã giành chiến thắng rất xứng đáng. Những tưởng sau cú đột phá này, ông sẽ còn tiến đến Hollywood, vì thực tế ông đã nhận được nhiều lời mời chào sau đó. Thế nhưng, căn bệnh ung thư đã cướp đi cuộc sống của ông, giữa lúc độ chín nghề nghiệp đang ở vào thời kỳ rực rỡ nhất. Bạn bè đồng nghiệp vô cùng bất ngờ và thương tiếc bởi sự ra đi của ông, trên thực tế ông chỉ mới tuyên bố rời xa sân khấu và phim trường do bệnh nặng vào cuối tuần trước.

Người ta sẽ còn nhớ mãi hình ảnh của Ulrich Muehe, vóc người nhỏ bé, gương mặt với tai nghe chăm chú, nhưng ánh mắt nhìn xa xăm kia như đang hướng vào cõi hư vô. Một khoảng trống.

*Bài viết dành tặng Bố*

Montag, 23. Juli 2007

Tâm sự Đài Loan

Nguồn: Blog Trang Hạ. Vì Trang Hạ thông báo có thể lấy xuống nên tôi gửi lại ở đây để đọc dần. Cám ơn Trang Hạ.
Những bài viết ngắn của một Khán hộ công Việt Nam ở Đài Loan

Đây là những bài viết "xả xú páp" của một người bạn tôi đang làm giúp việc nhà ở Đài Loan. Hẹn nhau gặp nhau hôm kia nhưng bạn tôi thì phải ở tịt trong bệnh viện chăm ông cụ chủ nhà ốm, còn tôi thì quan khách ăn uống đông đúc nên rũ rượi dọc đường.

Đây là những bài viết cá nhân, được giữ nguyên mọi nội dung của một người giúp việc nhà Đài Loan. Tôi không sửa chữa, nếu có câu từ nào khó nghe hoặc không phù hợp, xin các bạn thông cảm. Bài viết này có thể bị hạ xuống sau 24h.

------------------------------

Đây là tiếng nói việt nam ,phát thanh từ mặt trận phụ nữ ,những ngừoi đang bị đoạ đày trên mảnh đất Đài loan ,cong còng cóng còng cóng cong còng còng còng còng cong .... Đồng bào chú ý !Đồng bào chú ý ,máy bay của các chị từ Đài loan bị đuổi về cách Hà nội 20 cây số ,đồng bào chú ý !đồng bào chú ý ! Theo tin mới nhất từ điểm chốt nóng tại thành phố Đài bắc ,huyện đào viên chị Phan thị Huế đã anh dũng ngã xuống trên ruộng rau trong một vụ bơm thuốc sâu ,chị bị ngộ độc toàn thân ,sự hy sinh của chị để lại lòng thương tiếc cho bạn bè và người thân và một số nợ 20 triệu đòng chưa kịp trả hết . Cũng theo tin của phóng viên từ mặt trận Đài loan cho biết đã rất nhiều chị bị thải hồi về nước ,trả về địa phương vì trên trận tuyến các chị không cầm vững cán chổi ,cán chảo mặc dù đã được huấn luyện 3 tháng trước khi ra trận tại các trung tâm .Còn lại trên khắp các chiến trường lớn như Đài trung ,Đài nam ,Cao hùng ,các chị em phụ nữ ta 1095 ngày đêm giặt váy rửa lồn ,lau chùi dọn dẹp ,máu trộn mùi phân ,nhưng gan không núng chí không mòn ,có những chị hiến thân mình cho chủ ngủ ,có những chị bị đánh mà không kêu .Gương tốt cũng lắm mà gương xấu cũng nhiều ,có những chị ăn cắp hàng trong siêu thị ,có chị thì thó trộm tiền vàng . Không có danh dự không phải vì không có danh dự mà chỉ bởi tiền giật tiền rung danh dự mất đi rồi Trong cuộc chiến ác liệt đầy gay go và thử thách lòng ngừoi ,nhiều chị bất đồng với đường lối lãnh đạo của bộ chỉ huy Môi gới đã tự tìm cách trốn ra khỏi đội ngũ tự đấu tranh với lối đánh du kích ,ăn lẻ ,1 mình len lỏi trong xã hội Đài loan .Có những chị em thành công ,chiến lợi phẩm là những đòng đài tệ gửi về hâu phương quê nhà ,nhưng cũng có những chị em bị lạc đường ,đánh nhầm mục tiêu vào các nhà hàng bia ôm vũ trường ,ở những nơi này thế lực của địch rất mạnh ,nhiều chị bị thương phải về nước với giấy chứng nhận thương tật hang <êts> Em tiền tuyến anh hậu phương Hậu phương vững chắc thì tiền tuyến mới có sức mạnh đánh thắng kẻ địchHỡi các đức ông chồng !hãy hết lòng vì tiền tuyến tiếp thêm sức mạnh cho chị em Các Anh ở nhà rượu chè be bét chị em ở bên này thịt nát xương tan ,sự hy sinh đỏ mồ hôi sôi nước mắt của các chị em cũng trở thành vô nghĩa . Đài loan đông ,việt nam tây bên cắm cúi bên ăn chơi ,em dang tay chị xoè tay ,chẳng thể nào mà hết đi vay . Xin ngàn vạn lần lich sử đừng lặp lại cái cảnh ,túi vẫn không đô mà anh mất em !

------------------------------

xin lỗi, em chỉ là một con hầu

Mạng internet một thế giới rộng lớn mà mỗi trang blog như một quán ăn nhỏ ,mỗi quán ăn có một phong cách và mùi vị riêng ,trong cái tiệm ăn đơn sơ và mộc mạc của tôi không có món ăn thịnh soạn với nhũng tác phẩm hay mà chỉ có những áng văn dưa cà mắm muối thường ngày ,nhiều khi mặn chát ...có gì mạo muội thì xin lỗi nha ,vì em chỉ là một con hầu !

----------


Nhìn con cá đã thối tôi bảo với bà chủ

_Vứt con cá này đi có được không?
_khongđưocj vứt ,bọn ở việt nam chúng mày chẳng phải đói thối mồm sao?
_
Vâng ,chúng tôi đói nhưng chẳng ăn đò thối bao giờ chúng tôi không có tủ lạnh không có nhiều tiền nên chẳng mua cho đẫy vào rồi chất đống vào tủ lạnh cho thối ra ,thức ăn mua về chỉ đủ ăn trong ngày nên chúng tôi ăn cái gì cũng tươi ngon cả
bà già ở nhà bên cạnh qua đời ,tôi hỏi bà chủ tôi :
_ thế bao giờ thì tiễn cụ ra đồng ?
_ khoảng 1 tuần hoặc 10 ngày sau ,bà trả lời
_ 1 tuần ? lâu vậy ? nếu người chết có bệnh truyền nhiễm thì sao ?
_ Người Taiwan chúng tao có như người Viêtnam bọn mày đâu mà có bệnh truyền nhiễm !!! bà đốp lại
Thì ra là vậy ,Việt nam mình mới có bệnh truyền nhiễm ,nói như cái đít người ta ,bọn Taiwan chúng mày nếu như không có bệnh truyền nhiễm thì chỉ có bệnh thần kinh thôi ,như bà chẳng hạn đúng là thần kinh có bệnh ,trên trái đất này nơi nào là nơi không có bệnh truyền nhiễm ,chỉ có điều người có người không mà thôi ,ở việt nam thời tiết nóng lại khong có hòm lạnh ướp người chết nên dễ bị thối nên khong để lâu trong nhà được chứ có phải tại vì có bệnh truyền nhiễm đâu ,với lại tập tục cũng khác ,như bọn đài loan chúng mày để 1 tuần nó chẳng thối khắm ra ,thì cúng bái cũng chết mệt ,nếu như si da thì có mà còn tởm nữa ,nhưng biết đâu bọn đài loan như con mụ chủ nó nói bọn nó không có bệnh lây thì sao nhỉ ???
----------------------

Hôm qua ngày rằm ,như thương lệ tôi đi chùa cúng ,ở TAIWAN nơi gửi gắm tâm linh tin cậy nhất của tôi có lẽ là các vị thần linh.Tôi thích 1 mình lặng lẽ quỳ trước điện thờ lẩm nhẩm nhũng điều muón nói với PHẬT ,đầu tiên tôi dùng tiếng Việt ,sau tôi nghĩ nhỡ ra các vị thần linh của Đài loan không hiểu tiếng Việt thì sao ,vậy thì mất công tôi cúng à ,tôi lại lẩm nhẩm lại 1 lượt bằng tiếng Trung ,để chắc ăn tôi replay lại 1 lần nữa bằng tiếng Đài ,chắc chắn thần phật sẽ cảm nhận được sự thành tâm của tôi .Lần nào cũng vậy tôi liên tíêp dùng nhiều loại ngôn ngữ để cúng ,thực ra tôi cũng biết các vị thần phật rất giỏi ngoại ngữ ,trên thế giới này bạn dùng bất kỳ ngôn ngữ nào để cúng bái thần phật đều nghe được cả .

Một kẻ nghèo kiết xác như tôi đi chùa chẳng có nhiều tiền bỏ vào hòm công đức chỉ có 1 trái tim cô đơn và một tâm hồn chứa đựng đầy những uất ức thiệt thòi nơi xứ người đến tâm sự cùng thần phật .Các ông chủ Đài thân mến ,làm việc thiện không nhất thiết phải cho tiền người khác mới gọi là làm việc thiện ,nếu như trong nhà ông có người giúp việc ô sin không phải ông nay cho người ta 500 mai cho người ta 1ooo mới là đối xử tốt với người ta ,chỉ cần ông không hoạnh hoẹ bắt bẻ thì đối với những người giúp việc này mà nói cũng đã là vạn hạnh rồi .Ông chủ ,ông biết không sự quyết định của ông có thể quyết định vận mệnh 1 con người ,nếu như ông mở lượng khoan hồng có nghĩa là ông đã cho người ô sin kia một con đường sống ,ơn đức của ông ô sin và người nhà của họ mãi mãi ghi nhớ còn nếu như ông cố chấp mà truy cứu đến cùng nhưng sai sót lầm lỗi của ô sin trả họ về nước thì cũng có nghiã là ông đã huỷ hoại cuộc đời của 1 con người ,thế gian này lại thêm 1 gia đình nữa tan nát .

Có lẽ ông sẽ hoài nghi

-Nghiêm trọng đến thế cơ à?

-Đúng vậy !!!

Người giúp việc bị về nước trước thời hạn phải gánh trên mình 1 đống nợ mà có lẽ cả đời không trả nổi ,bị chồng đánh ,bị mẹ chồng chửi ,chị ta sẽ còn oán hận ông đến lúc chết ,hình ảnh của ông chủ Đài luôn xuất hiện trong những cơn ác mộng của chị ta .

Muốn làm ân nhân hay làm ác quỷ của người khác ,điều đó bạn có trể tự quyết định .

Trong lúc ngồi đợi nhang cháy hết tôi đưa tay lật những quyển sách ở trên mặt bàn ,kinh Phật luôn dạy người ta nói lời hay làm việc tốt ,nhưng Phật à liệu có bao người làm được điều đó ,như tôi đây chẳng hạn ,ngồi ởđây nơi chốn chùa chiền tôi đang sám hối ,tôi ăn năn,tôi thấy mình còn nhiều xấu xa tồi tệ lắm ,tham lam ,ích kỷ ,ghen ghét bụng dạ hẹp hòi ,một kẻ ăn lương vô trách nhiệm ,nhưng chỉ chốc nữa thôi bước ra khỏi cổng chùa nhìn thấy cái bọn Đài loan kênh kiệu tôi vẫn chửi thầm bọn nó và vẫn vậy không bỏ được cái tính gọi trộm điện thoại của công ty tội lỗi a tội lỗi


-----------------------

Số phận trớ trêu

Cùng đến Đài loan kiếm tiền vận mệnh của Lan và Hồng hoàn toàn trái ngược nhau .Lan 40 tuổi béo trục béo tròn ,làm cái gì cũng chậm như rùa ,lúc nào cũng đủng đa đủng đỉnh ,giả sử nhà hàng xóm có hoả hoạn đi nữa thì lan vẫn cứ bình chân như vại .Ở trung tâm đào tạo,lan học tiếng trung 3 tháng rồi mà vẫn không biết dùng tiếng trung để tự giới thiệu bản thân ,không phân biệt được hai từ “tôi” và “bạn’ còn Hồng 29 tuổi ,thông minh hoạt bát thể hiện rõ là ngừoi phụ nữ đảm đang ,tiếng trung cũng rất lưu loát ,mọi người đều cho rằng lan sang đài chẳng ba chắc có được ba bẩy hăm mốt ngày là bị tống về ,còn Hồng nhà chủ nào mà chẳng thích một người giúp việc như vậy .Cùng 1 chuyến bay đến đài laon ,lan và hồng cùng ở thành phố đài bắc ,Lan chăm sóc 1 bà già ,bà vẫn cònđi lại được trong nhà có hai vợ chồng anh con trai con dâu và bađứa cháu nội của bà .Đầu óc đểnh đoảng của Lan lúc quên cái này lúc quên cái nọ nhiều khi 9 giờ tối mới chợt nhớ ra vẫn chưa cất quần áo ,nấu cơm thì thôi rồi ,nhiều khi nhà chủ không nuốt nổi phải chạy đi mua cơm khác về ăn ,ăn khong nên đọi nói chẳng nên lời như Lan nhưng vẫn an hưởng thái bình sóng chung cùng nhà chủ ,bà chủ chẳng bao giờ mắng mỏ Lan ,bà kiên trì hướng dẫn lan làm quen với nếp sinh hoạt của ngừoi đài loan .Bà chủ làm tiếp viên hàng không mõi lần đi nước ngoài về đều mua 1 tờ bao việt cho lan đọc ,ông chủ cũng rất cởi mở ,thường lấy những chuyện làm sai nhỡ của lan kể thành chuyệ hài hước ,ông là một giáo sư của 1 trường đai học nhưng rất thân thiện với ngừoi ở mà khong hè sợ làm mất giá trị địa vị của mình.Mấy đứa nhỏ trong nhà cũng rất quý dì Lan ,chúng ra hỏi vào chào Lan rất lễ phép ,bà chủ bắt con bà phải tự giặt lấy quần áo lót ,tự dọn dẹp phòng riêng không được ỷ lại dì Lan .Nhà chủ đi đâu du lịch cũng cho Lan đi cùng ,và cũng có thể ní rằng đây là cai sphúc của Lan .

Hồng thì cực kỳ thê thảm ,thức khuya dậy sớm ,không những phải dọn dẹp một nhà mà phải dọn dẹp liền 5 ,6 gia đình anh chị em của nhà chủ ,nơi này dọn xong thì nơikhác lại đang chừ hồng đến ,tiếng trung lưu loát như hồng nhưng ngoài nhũng câu sai bảo ,chê bai ,cả ngày chẳng có ai nói chuyện với .đến như cái ti vi hòng cũng ko dám liếc mắt nhìn ,chỉ cắm đầu vào làm .tính hồng ham đọc sách báo có 1 l ần đang cầm tờ báo lên xem thì bị bà chủ bắt gặp ,hông sợ hãi đặt tờ báo xuống ,bà chủ với vẻ mặt đầy ích kỷ hỏi:

-mày xem có hiểu không?

-không hiểu ,tôi chỉ xem tranh mà thôi – hồng vội vàng trả lời bởi vì Hông biết bà chủ ko thích ngừoi ở quá thông minh chỉ cần tận lực làm là được rồi ,nếu như không phải những chuyện liên qua đến công việc trong nhà hồng hỏi điều gì đều nhận được câu trả lời ,:có giải thích mày cũng không hiểu !hồng cả ngày không ra khỏi cửa có chăng thì chỉ là đi từ địa điểm này sang địa điểm khác dọn dẹp mà thôi ,ngồi trên xe của nhà chủ nhìn ra ngoài cửa kính hồng thấy đường phố tw rất đẹp những ánh điện nhấp nháy thu hút sự chú ý mhồng muốn nhìn nhưng hồng nhìn như vậy cũng làm cho nhà chủ cảm thấy rất là phí phạm ,hồng suốt ngày phải sống trong sự sợ hãi hoảng hốt ,bản nhạc tặng alice nổi tiếng CHÚC PHÚC cả thế giới nhưng nó gây cho hồng một nỗi sợ hãi vô cùng vì cứ nghe thấy bản nhạc đó cất lên là giờ đổ rác đã tới hồng phải vội vàg kéo từng bao rác lớn nhanh chóng đi đổ để còn kịp về nấu bữa cơm tối ,nếu không cho nhà chủ ăn muộn một chút thì hồng bữa đó sẽ ăn chửi trừ cơm .

Số phận của Lan và Hồng không biết là do trời tạo nên hay là do ...?
----------------------
Là đàn bà trời sinh ra bản tính thích đi dạo phố và mua sắm dù cho ở bất cứ nơi nào .Đến Đài loan cũng vậy tôi vẫn thường đi mua sắm như để tự thưởng cho mình sau 1 ngày làm việc mệt nhọc nhưng có một điều khác biệt rõ ràng trong sự đi mua sắm của tôi là ở Đài loan tôi không bị mất thêm thứ tiền gọi là "tiền ngu" như ở Việt nam !nhớ hồi tôi còn ở Việt nam đi mua hàng mà cứ phập phù như đi đánh bạc và chờ ăn may vậy vì các bà bán hàng trông thấy vẻ mặt ngù ngờ ,quê 1 cục của tôi thôi thì cứ tha hồ mà hét giá ,đúng là 1 tấc bốc lên đến giời ,cái túi sách trị giá có 20 ngìn bà chủ quát giá những 150 nghìn ,mặc cho tôi trả từ mặt đất trả lên cũng cứ cho cổ vào tròng như chơi ,nhiều lần tiền trao cháo múc rồi về đến nhà hỏi bạn bè mới vỡ lẽ đã bị mua hớ,mua phải hàng rởm,ngay đến như đi tàu đi xe uống một cốc nước ăn 1 bát phở mà không mặc cả trước thì lúc trả tiền thật là khóc dở mếu dở ,không móc họng ra được .Còn ở Đài thì hoàn toàn khác các loại hàng hoá đều in giá cả rõ ràng ,người khôn và người dại đều có chung 1 giá cả ,chọn lựa cả buổi thích thì mua không thích thì thôi không sợ bị bà chủ tiệm túm vạt áo lôi lại hăm doạ "con ranh kia bới tung bới lộn mày không mua cho bà à !" những nhân viên bán hàng của Đài lich sự tươi cười niềm nở chào hỏi đôi khi còn nước ,kẹo phục vụ tận tay .Có 1 lần tôi và đứa bạn đi mua hàng ở siêu thị ,cái siêu thị 5 tầng 2 đứa tôi không bỏ sót góc nào cả ,cứ nâng lên đặt xuống ngắm ngắm nghía nghía ,sau một hồi chọn lưa mua được những thứ mà mình thích rồi chúng tôi ra cửa ,tôi móc điện thoại để gọi người đến đón thì chẳng thấy tăm hơi cái di dộng vừa mua 12 nghìn đài tệ đâu cả .Hoảng hốt tôi bới tung bới lộn cả cái túi sách tay mà vẫn không thấy,rõ ràng lúc ở trong siêu thị tôi còn nhận 1 cuộc điện thoại mà ,tôi và con bạn chạy ngược vào trong siêu thị bắt đầu tìm từ tầng 1 lên tầng 5 nơi những quầy hàng mà chúng tôi đã đi qua ,trong cái biển người và hàng hoá như núi ấy chúng tôi đành bó tay ra về .Chết đuối vớ lấy bọt tôi đánh liều đến quầy thanh toán tiền nói với nhân viên phục vụ rằng tôi bỏ quên điện thoại di động ở đâu đó trong siêu thị có thể giúp tôi tìm lại không ,cô nhân viên tươi cười bảo tôi để lại số điện thoại liên lạc và vui lòng chờ nếu có người nhặt được sẽ cho trả lại cho tôi ,thực ra trong lòng tôi cũng đã mất hy vọng tìm lại được của đã mất nhưng 9 giờ tối tôi nhận được điện từ siêu thị cho biết 1 người khách mua hàng đã nhặt được chiếc di dộng của tôi trên một cái kệ để hàng ,tôi nhận lại điện thoại mà vô cùng cảm kích thái độ phục vụ của nhân viên siêu thị và sự trung thực của người Đài .ở Việt nam cái tính hay quên của tôi nhiều lần thanh toán chưa lấy lại tiền thừa đã quay lưng trở gót ,về đến nhà mới nhớ ra thì sự đã rồi,lúc ra đòi lại thì người ta cứ cãi trắng đi ,không khéo còn bị đánh cho vỡ mặt ,tôi tôi thường dùng câu "của đi thay người"để chấp nhận trả giá cho sự đểnh đoảng của mình ,nhưng đến Đài đã bao lần người ta gọi giật tôi lại để trả lại tiền thừa cho tôi ,người ta không tham lam dù chỉ là vài đồng tiền lẻ ,đó cũng là nét đáng yêu và đáng quý của người Đài loan đã để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc trong những ngày ở hòn đảo này .

-----------

chồng ơi là chồng tiền ơi là tiền !

Cầm tờ biên lai gửi tiền bước ra khỏi cửa ngân hàng mà trong lòng tôi bỗng trào lên một nỗi nghẹn ngào xót xa ,một cái gì đó tủi cực uất ức cứ chẹn đứng nơi cổ .Tôi vừa gửi sáu tháng lương của tôi, 50 nghìn đài tệ ,làm phép tính nhẩm khoảng gần 25 triệu tiền việt ,25 triệu ...tôi tưởng tượng ra được cái vẻ mặt phấn khởi ,te tẩy của ngừoi chồng khốn nạn ở việt nam khi nhận được giấy báo ra ngân hàng lĩnh tiền.Lão chồng tôi ký đánh roẹt sí sớn ôm 25 triệu ra về ,rồi ăn rồi nhậu ,rồi lại cờ bạc rạc rài thâu đêm suốt sáng ,lão chồng tôi nào biết đâu, nào cảm nhận được đâu số tiền 25 triệu đó được đổi bằng nước mắt và sự nhục nhằn.Nhìn xuống bàn tay đầy vết sứt sẹo ,vết dao đứt, vết bỏng ,những đầu ngón tay cút ngủn móng tay bị ăn mòn bởi nhiều thứ thuốc tẩy rửa tôi hận lắm chồng tôi.Tôi oán trách chồng tôi sao không dành lấy 2 phút thôi dù chỉ 2 phút thôi nghĩ về tôi đằng sau những đồng Đài tệ đó . Ai cũng bảo tôi ngu sao lại gửi tiền về cho loại chồng vô lương tâm vô trách nhiệm như vậy.Nhưng hôm qua nhận được thư của đứa em gái nó bảo ngân hàng chuẩn bị đến cắm nhà tôi nếu như trong tuần này không trả hết số nợ đã quá hạn .Tôi đọc thư mà chết đứng như trời trồng ,chẳng phải tôi đã gửi tiền về từ đợt trước để trả nợ ngân hàng rồi sao ?Thì ra thằng chồng mất dạy nó không đem đi trả ngân hàng mà giữ lại tiêu pha sả láng tình đời để con tôi sắp sửa bị tống ra ngoài đường .Cắm nhà thì 2 đứa con tôi ở vào đâu ,gọi điện về cho con tôi chỉ nghe thấy những tiếng thút thít ở đầu dây bên kia ,tôi hỏi mãi mà nó không nói gì cả ,nó quá nhỏ để kể lại cho mẹ nghe sự tình của bố ở nhà hay nó nhớ mẹ thương mẹ mà không biết diễn đạt thế nào? Bỏ ống nghe rồi mà lòng tôi tan nát thương con vô cùng .Tôi gục đầu xuống cái ghế ở vỉa hè mà khóc tức tưởi mặc cho nhũng ánh mắt hiếu kỳ của người đi đường đang nhìn tôi ,tôi cảm thấy hai chân tay mình bủn rủn thương con,xót tiền, xót của,xót cái công sức mà mình bỏ ra ,thật là cốc mò cò xơi .Tôi cũng biết ở quê mình cái tiếng đi nước ngoài nó to lắm ,ấy là người ta đi Tây đi Đức chứ tôi đi Đài đi ô sin thì lấy đâu ra nhiều tiền ,ấy vậy mà cái đức ông chồng của tôi cứ thích gáy với người ta ,bệnh sĩ chết trước bênh tim !Lại còn anh em ruột thịt nữa chứ ,người nào cũng hỏi vay ,ông anh trai rõ ràng kinh tế cũng khá hơn tôi mà khi biết tôi cho con em gái vay tiền để làm đám hỏi cho đứa con gái cũng có cảm giác kém miếng khó chịu vội điện sang “con anh vừa thi đỗ đại học cần cái máy vi tính cô cho anh vay mua cho cháu nhé”, không cho vay thì bảo hóm ,đi nước ngoài cơ mà!Thật là khó nói ,đi nước ngoài thì cũng phải làm vỡ mặt thớt ra mới có đồng lương chẳng lẽ ở nước ngoài thì đi nhặt được tiền sao?đi in được tiền sao?Rõ ràng ở bên này chủ đối xử không bằng mọt con chó ,ăn xó bếp chết xó chạn ,gọi dạ bảo vâng,ra luồn vào cúi,viêm họng cũng không dám ho to,cả ngày sống trong lo âu và sợ hãi bị chủ mắng chửi vậy mà những lá thư viết về cho gia đình thì vẫn giấu tất cả chỉ nói rằng ở bên này sướng lắm ,để cho người ở nhà khỏi lo .Và quả thật người ở nhà khỏi phải lo luôn .Nợ ngân hàng thì chuyến sau nó gửi về thì trả khỏi phải lo !vào sòng bạc thì cứ chơi tẹt ga đi có viện trợ nước ngoài rồi khỏi phải lo!vào quá rượu thì ăn uống cho đã đi có vợ đi Đài rồi khỏi phải lo ! Và tôi biết rằng tôi có làm đến mất mạng cũng làm sao lấp đầy cái thùng không đáy ở Việt nam ,sức của tôi công của tôi chỉ như hạt muối bỏ vào lòng biển.Trong thành phố nguy nga tráng lệ này tôi chỉ là con dun con dế lầm lũi lủi thủi làm bạn với cái giẻ lau vắt kiệt sức mình trong những chiếc toa loét hôi hám để cung phụng cho người chồng vô lương tâm ở việt nam .Chồng ơi là chồng hãy thương lấy tôi thương lấy những đồng tièn mà tôi gửi về đừng hoang phí nữa có được không?!

----

môi giới & ác quỷ

Tôi cứ lang thang mãi trên mạng tìm mãi tìm mãi một tiếng nói đồng vọng ,tôi ôm một niềm hy vọng mong manh trên mạng internet này ở một góc nào đó có một người như tôi đang sống với thân phận ô sin ở nước ngoài .Nhưng tìm mãi mà không thấy có chăng chỉ là các trang web của các công ty môi giới với nhũng luật lao động ,nhũng quy tắc văn bản mà thực ra những mớ văn bản ấy chẳng giúp ích gì cho chúng tôi -những người dân ngu cu đen thấp cổ bé họng trong lúc gặp khó khăn ở nước ngoài .Có lẽ các chị em còn đang bận chúi mũi vào những cái giẻ lau, những chai nước tẩy rửa hay những cái neo bu và máy hút đờm không có thời gian lên mạng ,thôi thì đành một mình độc tấu vậy trong bản tình ca đau thương này .nói đến môi giới ,rất nhiều người trong những người từng đến đài loan đều có cảm giác môi giới như ác quỷ ,họ đều không quên được bộ mặt lạnh như tiền của những người phiên dịch mặc dù nhũng người phiên dịch này cũng đang chảy trên người dòng máu việt nam .Trong câu chuyện của các chị em nơi góc công viên hay trong hàng ghế bệnh viện không thể thiếu câu "bọn môi giới nó đểu lắm " thế cái ĐỂU của môi giới ở đây là gì ?Là môi giới luôn đứng về phía các ông chủ người Đài- những kẻ có tiền là khách hàng của môi giới .trong tất cả các trường hợp xảy ra lỗi đều thuộc về người lao động ,làm quá giờ ?làm nhiều địa điểm ?kiện ư ?con kiến mà kiện củ khoai !đâm đơn kiện là đồng nghĩa với xách va li về nước ,chị không làm người khác làm còn khối người đang xếp hàng chờ fom !Trong con mắt của môi giới chị em mình là những người hay đòi hỏi ,mè nheo nên không để cho các chị được đằng chân lân đằng đầu phải trừng trộ quát mắng dập tắt ngay cái ý muốn đấu tranh của các chị ,nếu chưa biết tránh vào đâu thì chớ có mà đấu tranh !Và một điều tệ hại hơn nữa là đồng tiền lương bèo bọt thấm đẫm mồ hôi của các chị nhiều khi bị công ty môi giới giữ lại cả 10 tháng không cho lĩnh chỉ với một lý do chống trốn...

Nói mãi cũng không hết nỗi oán thán của các chị em mình với các công ty môi giới ,nhưng xét cho cùng không có các công ty môi giới đó chị em mình làm sao mà được đi ĐÀY .chẳng lẽ dắt nhau đi bộ sang à?hay là lắp cánh mà bay sang hòn đảo mê ly này ?khó nhỉ thôi chấp nhận vậy mà, được anh được ả được cả đôi đằng mà ,hahaha cảm ơn môi giới còn không kịp, trách móc cái gì !

----

8-sự sạch sẽ của taiwan




2007/03/09 09:14

5giờ thức dậy sau khi đánh răng rửa mặt ,bỏ mấy cái bánh bao vào nồi điện hấp.tôi bắt đầu 1 ngày làm việc .tôi thấy trời còn tối lắm ,bật thêm mấy bóng điện tôi bắt đầu lấy nước và cầm giẻ lau lau chùi ,với việt nam mình sạch sẽ là không có rác rưởi nhưng với người đài loan sạch sẽ là không được có bụi bặm bám trên nhứng đồ vật bài trí trong nhà .Bây gời tôi mới có thời gian nhìn căn phòng khách rộng mênh mông với những bình hoa bằng sứ cao cấp ,có cái gần cao bằng tôi .tôi cố ghi vào trong đầu từng thứ một ,từ hình dạng đến vị trí của nó vì tôi sợ rằng sau khi lau chùi xong lại quên mất nó vốn dĩ nằm ở góc nào vì với tôi căn nhà như một mê cung còn vô cùng lạ lẫm ,từng li từng tý nhẹ nhàng khi cầm nhũng chiếc ly bằng fa lê và cố không phát ra nhũng tiếng động to vì sợ bà cụ thức giấc .đến 7giờ 30 thì tôi dọn dẹp xong tầng 1 .ăn vội vàng một chiếc bánh bao chưa kịp nuót xong miếng cuối cùng tôi đã vội vàng đứng lên để tiếp tục dọn tầng hai vì hôm nay là ngày làm việc đàu tiên cố gắng biểu hiện mọt cách tốt nhất .tầng hai là phòng làm việc của ông chủ ,cũng vo cùng sang trọng và tráng lệ với nhũng tủ sách .tôi lại ra sức lau chùi ,chui vào gầm bàn gầm ghế moi từng kẽ tủ ra mà lau .tôi hục đầu vào làm không dám ngẩng đầu lên vì tôi biết rong một ngày toi phải dọn 6 tầng nhà ,dọn đến tầng ba thì khoảng 11 giờ trưa tôi lại trở xuống tầng 1 nấu cơm ,ăm cơm xong không để cho cơm kịp lắng xuống dạ dầy lại lau lại chùi lên tầng 4 tầng 5, chỉ biết rằng đến tối khi nằm xuống thì hai bắp chân mỏi rã rời tôi thầm nghĩ vậy là một ngày đầu trôi qua 1 cách trôi chảy tôi tạm yên tâm vì không thấy nhà chủ phàn nàn gì .tôi chuẩn bị thiếp đi thì bỗng nghe tiếng bà chủ gọi giật dậy ,vẻ mặt bà hoằm hoằm tôi vô cùng hảng sợ không biết chuyện gì xảy ra ,bà cầm tay tôi lôi ra chỗ cái giá gỗ trên đặt bình hoa, bà bật điện rồi lấy tay miết xuống cái ghờ của cái giá gỗ rồi giơ lên trước mặt tôi ,bà nói :chị nhìn xem chỗ này chưa lau còn bụi đây này ,ngày mai phải lau cho kỹ tôi sẽ dùng giấy trắng lau lại nếu tờ giấy có màu đen thì không được ,phải làm lại .nói rồi bà ve vẩy cái mông to phè lẹt phẹt đi lên gác .thật như sét đánh ngang tai ,có phải là bà quá bới lông tìm vết hay ko ,tôi có lẽ phải bảo công ty cấp cho tôi cái kính hiển vi để soi cho kỹ mới có thể làm 6 tầng lầu sạch như li như lau




7-đêm đầu tiên



2007/03/09 08:44
Sau khi xếp xong đống hành lý của nhà chủ và đặt chiếc va li của mình vào góc nhà ,theo sự hướng dẫn của bà chủ tôi đi thu quần áo của nhà bà đã giặt và phơi khô từ hôm trước ,gấp gọn gàng rồi bỏ vào từng phòng ,ngôi nhà 6 tầng ,các phòng thì rộng mênh mông và trang trí nội thất toàn đồ cao cấp như một khác sạn 6 sao với nền gỗ lát bóng lộn .Tầng hai là phòng làm việc của ông chủ ,tầng 3 là phòng ngủ của vợ chồng ông bà chủ tâng4 là phòng của con trai ông bà chủ ,cậu con trai này khoảng 26 tuổi ,tầng 5 và tầng6 để rượu tây và là chỗ luyện thể dục và nhảy vũ ba lê của bà chủ .Qua sự giới thiệu của bà chủ tôi được biết vợ chồng bà có mỗi 1 đứa con trai ,gia đình bà cả 3 người thường ở bên Trung quốc Đại lục chỉ 3 tháng mới về đài loan 1 lần,bên đó vợ chồng bà có mở một công ty bán phụ tùng ô tô ,bà chủ tôi là con gái thứ 4 trong 8 người con của bà cụ già .Bà chủ nói sơ qua về công việc của tôi phải làm hàng ngày ,rồi bảo tôi đi tắm lúc này đã là 9 giờ tối . Đêm đầu tiên tôi được sắp xếp nằm dưới sàn nhà ngay bên chân giường của bà cụ già .Lót bên dưới lưng là một chiếc chăn đơn ,và một chiếc chăn nhỏ nữa đắp trên người ,mặc dù thời tiết lúc này đã là tháng 5 bước vào mùa hạ rồi ,nhưng không khí trong căn nhà vẫn lành lạnh và mờ ảo với ánh đèn nê -ông .tôi và bà cụ nằm trong cái phòng đối diện với phòng khách ,đêm vẫn nghe rõ tiếng tụng kinh đều đều phát ra từ cái băng catsecc và mùi hương trầm tỏa ra từ bàn thờ Phật càng tạo cho căn nhà cái không khí huyền bí lạnh lùng .Lần đầu tiên tôi cảm thấy Đức Phật vô cùng xa lạ với tôi có lẽ vì bức tượng Phật bày trong phòng khách ngoài kia quá đẹp và nghệ thuật với màu gỗ mun đen tuyền không giống như những bức tượng phật mà tôi từng nhìn thấy trong các ngôi chùa ở quê mình .Đặt lưng xuống tôi bỗng cảm thấy một nỗi cô đơn sợ hãi tràn ngập trong lòng ,rồi đây tôi sẽ phải tự mình bươn trải để thích nghi với cuộc sống mới nơi này ,không kìm được những giọt nước mắt chảy ra ,nhớ con vô cùng ,nó còn quá nhỏ để thương tôi trong lúc này ,nó không biết và ko tưởng tưởng tựơng nổi hoàn cảnh của tôi bây giờ ,bố mẹ ơi con đã sang đến Đài loan rồi,con đã đến nhà chủ rồi , con có thể kiếm được tiền rồi ,tôi thiếp đi trong khi tiếng ro ro của chiếc máy hút ẩm vẫn đều đều phát ra ngay bên dưới chân chỗ tôi nằm

3-TRẠI TẬPTRUNG



2007/03/06 13:15
Chiếc xe chở chúng tôi những người vừa nhập cảnh TAIWAN đến môt khu nhà được đóng kín mít bằng chiếc cửa cuốn bằng sắt ,ngôi nhà nằm bên cạnh một con sông nước thải đen ngòm ,tôi đoán chắc là chúng tôi vẫn đang ở TAIPEI,vì theo sự ước lượng của tôi chỗ này cách sân bay khoảng 50 km ,ông tài xế đài loan gọi điện thoại và cánh cửa sắt được mở ra ,từ bên trong chạy ra mấy người thanh niên cao to da đen đen ,tôi đoán không phỉa người đài ,mấy người này là người philippin ,họ giúp chúng tôi lôi hành lý xuống mang vào bên trong ngôi nhà ,bên trong đã ó khoảng hai mươi người mang đủ mọi quốc tịch ,inđonexia ,thailan,philipin việt nam ,họ đứng ngồi bên cạnh đống hành lý ngổn ngang trên nền nhà rộng mênh mông .trông ai cũng lạ hoắc ,mấy người thành một nhóm theo quốc tịch ,những lời hỏi han thăm dò ...Cái ông đài loan chở chúng tôi khi nãy đi ra ngoài không quên nhấn nút cho cái cửa sắt sập xuống tạo nhũng âm thanh lạnh lùng .nhốt tất cả ở bên trong ,tôi cảm nhận được những giây phút đầu tiên của sự mất tự do ,có lẽ trước đây cũng có nhiều người bỏ trốn từ lúc đặt chân đến sân bay nên họ mới coi kỹ vậy .thì ra căn nhà này là nơi tiếp đón và cũng là nơi đưa tiễn người về nước ,vì chị người inđô da đen bóng chừng 40 tuổi kia ngày mai là ra sân bay về rồi ,chị dùng thứ tiếng trung ngọng líu nói với mọi người 'ồ đài loan rất vất vả ,rất khổ ,không chịu nổi à "mỗi người lại nói một kiểu khác nhau về cái xứ xở đài loan này ,và cứ bàn tán xôn xao ồn ào như chợ vỡ .Cái ông đài loan kia quay lại với những chiếc thùng giấy ,đó là bữa ăn tối của bọn tôi ,mỗi người 1 cái bánh mỳ và một hộp sữa tươi ,lại xếp hàng điểm danh phân phát thức ăn .ăn xong chúng tôi theo chân một con bé người sài gòn lấy chồng bên này ,nó dẫn bọn tôi lên tầng 3 nghỉ ngơi ngủ để sáng mai đi khám bệnh ,và chồng nó chính là cái ông tài xế kia ,nó mới có 20 tuổi cũng đi làm ở bên này rồi gặp ông tài xế kia quen nhau rồi về nước cưới ,nó kể nó cũng đang theo học lớp tiếng trung để biết đọc và biết viết ,chồng làm tài xế cho công ty môi giới ,nên nó cũng cùng chồng ở luôn trong khu nhà này .Chúng tôi nằm la liệt dưới sàn nhà ,con trai ở tâng 2 con gái thì ở tầng 3 ,tranh nhau đi tắm và đi nhà vệ sinh ,và luôn cặp kè cái va li nữa chứ vì ở cái chõ nhốn nháo này mất như bỡn ,biết đâu mà tìm .Đi một chặng đường mệt mỏi tôi cũng thiếp đi trong giấc ngủ chợp chờn .Sáng hôm sau lúc 5 giờ bị đánh thức dậy ,lại điểm danh ,sao mà điểm lắm thế ,có cánh cũng không thoát ra được cái tòa nhà kín mít này .Phân phát bữa sáng lại một bánh mỳ và mọt hộp sữa .Tất cả lại lục tục kéo va ly lên một chiếc xe ô tô du lich 2 tầng 50 chỗ ngồi ,hành lý để tầng 1 người ngồi tầng 2 ,lần này thì thay người tài xế khác ,cả đoàn người ngồi chật cứng tren xe ,rong ruổi trên những con đường cao tốc hết vòng lên trên lại lượn xuống dưới tôi cũng chẳng biết mình đang ở chỗ nào nữa chỉ thấy quang cảnh hai bên đuờng thành phố thật là đẹp .tôi hỏi ông tài xế thì được biết ông đang chở chúng tôi đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe
------------------------
tâm sự chiếc va ly
ÔM ấp mộng làm giàu rời xa Kim động Hưng Yên chị PHương đến Đài loan đã được ba năm rồi ,3 năm với bao mòn mỏi ,ngóng trông ngày về đoàn tụ với gia đình ,còn mấy ngày nữa là chị về nước ,tôi hỏi chị có sang nữa không chị trả lời :- có chứ ,đi 3 năm rồi mà về bây giờ cũng gần như tay trắng ,tiền tớ gửi về bằng nào chồng tớ tiêu sạch sành sanh ,hết hạn về thăm con cho đỡ nhớ rồi lại phải sang để làm kiếm tiền chứ .Mấy tháng gần truớc ngay hết hạn chị P quyết tâm không gửi tiền về cho chồng nữa ,mà giữ lại để lúc về mang về thì may ra mới có đồng mà tiêu ,và chồng chị rất bực mình vì chị đột ngột cắt nguồn viện trợ ,lúc chị điện về thì anh bảo với chị rằng chị về rồi muốn đi đâu thì đi ,có tiền thì mua nhà chỗ khác mà ở .... Chị bảo :- cũng đang chán đây về chồng lại đuổi ,tiền cũng chảng có dủ mà mua nhà .tôi an ủi chị :- chắc anh ấy giận dỗi nói vậy thôi chứ không đuổi thật đâu !Nhìn chị P cứ xếp đi xếp lại mãi đóng quần áo trong chíêc cặp va li đẩy mà tôi bỗng trào lên một niềm cảm xúc buồn man mác.. .Những người như chị bay đến đất đài loan này có lẽ người bạn gần gũi thân thiết nhất là chiếc va li ,chiếc va li không chỉ chứa đựng trong đó tất cả gia sản của người tha hương -cái gia sản đơn sơ với nhũng bộ quần ao ,cái khăn mặt ,cái bàn chải đánh răng ,chai giầu gió mà nó còn chứa đựng cả nhũng niềm vui nỗi buồn của những cánh thư đong đầy nước mắt ,mẹ nhớ con con nhớ mẹ ...(Âý vậy mà đồng tiền kiếm được gửi về người ở nhà lại ko biết lói an tiêu cho đúng )Chị P nói với tôi :ngày mới sang va li bên trong toàn là băng vệ sinh mua sẵn từ bên việt nam đấy vì sợ bên này cái gì cũng đắt ,nhưng sang bên này gặp nhà chủ tốt họ mua cho mình nên vẫn còn đây này chị về rồi em còn ở đây em có dùng không lấy về mà dùng .Tôi cảm thấy rất xúc động trước sợ nhường cơm sẻ áo của chị trên mảnh đất xa lạ này .thực tình nhũng người như chúng tôi cùng là cảnh nghèo khó cùng cảnh đi làm thuê chị em chẳng có gì cho nhau chỉ có những câu chuyện nơi quê nhà tâm sự chia sẻ cùng nhau thôi . Chị nói : - đây là toàn quần áo cũ của nhà chủ cho thôi chứ làm gì dám bỏ tiền ra mua ,về rồi lại nhớ mày ạ ,dầu sao cũng ở trong cái góc phòng này 3 năm rồi . Chị P kể nhũng ngày mới sang tối tối mở vali lục trong đống hành trang lấy ảnh của chồng con ra ngắm cho đỡ nhớ ,cái khoá va li cứ kéo ra kéo vào mãi trong 3 năm cũng sắp hỏng rồi . 3 năm làm ô sin như chị dù ở trong căn nhà đầy đủ tiện nghi hiện đại của nhà chủ nhưng những thứ đó không thuộc về chị ,ở đài loan cái thứ duy nhất thuộc quyền sở hữu của chị đó là chiếc va ly ,và chị lại sắp cùng nó sát cánh bay về việt nam để đoàn tụ với gia đình .tôi thầm mừng cho chị và cũng thầm mong có một ngày mình cũng được xách va li lên đường về nươc
(còn nữa)
---------------------------
Chú thích 1 vài từ tiếng Hoa trong bài của bạn tôi: neo bu là tên gọi của BỈM, bản nhạc "Thư gửi Elidơ" là nhạc hiệu xe rác của Đài Loan,

Freitag, 20. Juli 2007

With or without you (U2)

See the stone set in your eyes
See the thorn twist in your side
I wait for you

Sleight of hand and twist of fate
On a bed of nails she makes me wait
And I wait without you

With or without you
With or without you

Through the storm we reach the shore
You give it all but I want more
And Im waiting for you

With or without you
With or without you
I cant live
With or without you

And you give yourself away
And you give yourself away
And you give
And you give
And you give yourself away

My hands are tied
My body bruised, shes got me with
Nothing to win and
Nothing left to lose

And you give yourself away
And you give yourself away
And you give
And you give
And you give yourself away

With or without you
With or without you
I cant live
With or without you

With or without you
With or without you
I cant live
With or without you
With or without you
ONE


Is it getting better?
Or do you feel the same?
Will it make it easier on you now?
You got someone to blame
You say
One love
One life
When it's one need
In the night
One love
We get to share it
Leaves you baby if you
Don't care for it

Did I disappoint you?
Or leave a bad taste in your mouth?
You act like you never had love
And you want me to go without
Well it's

Too late
Tonight
To drag the past out into the light
We're one, but we're not the same
We get to
carry each other
carry each other
One

Have you come here for forgiveness?
Have you come to raise the dead?
Have you come here to play Jesus?
To the lepers in your head

Did I ask too much?
More than a lot.
You gave me nothing,
Now it's all I got
We're one
But we're not the same
See we
Hurt each other
Then we do it again
You say
Love is a temple
Love a higher law
Love is a temple
Love is a higher law
You ask me to enter
But then you make me crawl
And I can't keep holding on
To what you got
When all you've got is hurt

One love
One blood
One life
You got to do what you should
One life
With each other
Sisters and my
Brothers
One life
But we're not the same
We get to
Carry each other
Carry each other

One...
One...

Làm thầy

Lần đầu tiên chính thức đứng trên bục giảng với tư cách thầy. Gọi vậy cho oai, chứ mình thấy mình chẳng khác sinh viên ở dưới là bao nhiêu (tự hão huyền là mình chưa già lắm). Thì cũng toàn sinh viên chuẩn bị ra trường cả, mà mình thì cũng mới tốt nghiệp năm ngoái thôi.

Lúc này mình nhớ lại cái khoảnh khắc đã làm mình vô cùng xấu hổ nhiều năm về trước, khi chỉ là sinh viên năm thứ hai mà mình đã xung phong tham gia hướng dẫn sinh viên mới nhập trường. Mình cùng một sinh viên bản xứ khác nhận một nhóm, đáng lẽ mình chỉ có nhiệm vụ đứng đó cho đẹp đội hình thôi còn cậu kia phải nói tất. Nhưng vì nhóm lớn quá, lại không được phép dùng mic do có một nhóm khác ở tầng trên, thế là phải chia làm đôi. Mình phải tự quản một nửa nhóm. Và mình phải tự phát biểu hướng dẫn họ. Ôi những sinh viên năm đầu. Ôi tình huống không ngờ tới. Ôi mình không chuẩn bị. Ôi mình nói ngữ pháp nhảy lung tung, dùng từ sai be bét. Hôm đó về ngượng quá nên thề là thôi không tham gia các hội đoàn kiểu như thế nữa.

Khi mới ra trường thì cũng không định là sẽ gắn mình với đời sống trường đại học nữa. Thế nhưng số phận đưa đẩy. Và mình lại sống cuộc sống gần với sinh viên, công việc liên quan đến sinh viên, bục giảng và kiến thức. Nghĩ cho cùng thì nhiều năm học đã không bị bỏ phí. Và mình tự thấy khả năng tổ chức được tôi luyện khi ngồi trên ghế nhà trường được dịp phát huy khi mình hầu hết là người đưa ra các kế hoạch mới. Đồng nghiệp thường nói là nếu không có mày không biết sẽ ra sao. Cũng tự hào một chút.

Ra đề thi, coi thi, chấm thi. Những công việc chuẩn bị phía sau. Nhiều kinh nghiệm mới. Bước khởi đầu làm thầy là thế. Những bài học cũng từ đó. Bài học làm thầy.

Lost in Translation

Hôm qua diễn ra một buổi tọa đàm về việc công nhận danh hiệu của tỳ kheo ni (sư cô) trong Phật giáo Tây Tạng. Buổi tọa đàm có sự tham dự của Dalai Lama và đại diện của hầu khắp các trường phái Phật giáo trên thế giới, tuy nhiên thiếu Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản và Thái Lan. Việt Nam cử một đại diện là một tỳ kheo ni đến từ Đồng Nai. Bà phát biểu bằng tiếng Việt (đọc văn bản), kèm sau đó là một ni cô nói bằng tiếng Anh. Cô này nói tiếng Anh đã dở, lại còn không dịch đúng, dịch đủ, ngắc ngứ rất là buồn cười. Mang tiếng đại diện cho Việt Nam mà làm ăn như vậy, thật đáng hổ thẹn. Chuyện quá đơn giản, dịch chuẩn cái văn bản ấy ra rồi đọc thôi, thế mà cũng không làm. Bà tỳ kheo ni rõ ràng không thạo tiếng gì khác ngoài tiếng Việt, mà lại không có người dịch sang tiếng Việt, nên bà ngồi đó suốt 3 tiếng đồng hồ, không hiểu người khác nói gì, và đành ngáp ngắn ngáp dài.

Donnerstag, 19. Juli 2007

Mua hoa

Bà Dalloways muốn tự mua hoa cho chính mình. Tôi cũng vậy. Nhưng dường như người bán hoa không cho phép tôi làm điều đó.

Hôm nay đi làm về, nhân tiện chờ xe buýt rẽ qua cửa hàng hoa tôi đã từng mua vài lần. À, một bông hồng trắng pha hồng à, bông đẹp nhất à, mua tặng một cô gái đẹp phải không, thế cô ấy là người Đức hay là người cùng quê với mày. À thế chúc mày "vui vẻ" nhé.

Tôi mua cho tôi. Tôi cần một chút hoa để giải tỏa nỗi buồn của cuộc sống này.

Montag, 16. Juli 2007

Visa đi Mỹ

Vừa đi xem phim về (Tuya's marriage - phim dành Gấu Vàng 2007), mở thùng thư thì đúng như dự đoán, phong bì của ĐSQ Mỹ từ Berlin gửi về. Hộ chiếu đây mà.

Mở ra thì thấy một mảnh giấy gọn gẽ với dòng chữ nổi bật "Have a good trip!" kèm vài lời hướng dẫn. Visa được vào nhiều lần trong vòng 1 năm. Thư được gửi về đúng 1 tuần sau, như lời hứa của họ. Thực sự cúi đầu nể phục phong cách làm việc đầy trách nhiệm kiểu Mỹ.

Khi nghe nói tôi phải xin visa du lịch vào Mỹ ai cũng lắc đầu ngán ngẩm. Bao nhiêu là định kiến được đưa ra. Nhưng những gì tôi đã chứng kiến thì hoàn toàn ngược lại. Thủ tục minh bạch, rõ ràng. Nhân viên niềm nở nhiệt tình. Cách làm việc nhanh chóng, gọn gẽ. Và người ta chẳng cần xem giấy tờ chứng minh thu nhập hay cái gì khác. Phỏng vấn vài câu và họ tin tôi liền.

Tình cảm của tôi với nước Mỹ đã bắt đầu được cải thiện từ đây.

Samstag, 14. Juli 2007

Không thấy người chăn cừu

Lang thang trên đồi vắng là mấy con cừu non. Da trắng bóc như tuyết đầu mùa. Không thấy người chăn cừu.

Xa xa là bầu trời vần vũ. Hoàng hôn của một ngày mưa nhiều. Không thấy người chăn cừu.

Giữa rừng cây thay lá trong sắc chiều muộn. Không thấy người chăn cừu.

Không thấy người chăn cừu. Anh ở đâu?

Cuối thu, đầu đông ở Heidelberg. Tất cả các ảnh được chụp bởi blue_fam.

Freitag, 6. Juli 2007

7 things you should know about me on 7777

Tag° hôm nay là một tag đặc biệt. Thứ 7, tag 7, tháng 7, năm 7 và mình vẫn còn cái tự hào có đít 7 trong danh mục tuổi. Và mình cần thổ lộ 7 điều với mọi người theo quy luật của trò chơi Tag (Ysa và Lê Minh đã có nhã ý kéo mình vô, ừ thì chơi luôn, sợ gì!)

Thông báo trước là entry này rất sốc. Nên ai nhạy cảm quá thì thôi khỏi đọc tiếp. Cho xin lỗi nhé.

1. Tại sao mình tham gia Tag?

Khi biết có cái trò chơi này, mình đã liên tưởng ngay đến cái trò tag xưa khi chưa hề có Internet phổ biến trên đất nước Việt Nam, khi mà người ta vẫn còn cầm bút viết thư cho nhau, khi mà người ta vẫn hồ hởi viết thư xin đăng ở mục làm quen kết bạn, khi mà địa chỉ của bạn vô tình bị đưa lên báo chỉ vì một bài thơ con cóc thì cũng nhận được hàng trăm lá thư làm quen có, tỏ tình có, ngưỡng mộ có, một kiểu stalker cũng có nốt, thôi thì đủ cả. Một tag kia, bạn nhận được một lá thư viết tay dài 7 trang, nội dung rất dài dòng đầy những từ ngữ mông lung bí hiểm, và cuối cùng bạn bị đề nghị phải chép lại lá thư này 7 lần và gửi đi cho 7 người kế tiếp. Nếu bạn không thực hiện, những điều bất hạnh có lẽ sẽ xảy đến với bạn. So với trò chơi thời đó, cái Tag tag nay chẳng đáng kể gì. Tag đó mình không chơi, có lẽ vì thế mà điều bất hạnh đã xảy đến hơn chục năm sau, mình phải chơi cái trò Tag này. Trái tim mình bảo thế.

2. Mình hâm mộ Lý Hùng ở điểm gì?

Đọc phần chơi Tag của chuotkhongduoi mình thấy cứ chột dạ làm sao. Khi xem Nước mắt học trò vào những năm đầu 90, mình thực sự hâm mộ Lý Hùng. Mình vẫn còn nhớ như in hình ảnh Lý Hùng học sinh nhà nghèo nhưng đẹp trai người đô con mặc quần bơi đứng bên bể bơi. Và đường nối giữa quần bơi và rốn Lý Hùng là một đường thẳng loăn xoăn những sợi lông. Mình đã bị hớp hồn bởi lớp lông ấy. Rồi thì mình tưởng tượng, giá như trời cho làm đàn bà, mình sẽ mồi chài Lý Hùng để có được một đứa con với anh ta, chắc là con mình sẽ đẹp lắm. Khi nghĩ đến đứa con đẹp đẽ của mình thì mình quên khuấy luôn Lý Hùng. Mình cũng không còn nhớ rõ Lý Hùng, chỉ nhớ cái phần cần nhớ: đoạn cơ thể giữa lưng quần bơi và cái rốn.

3. Con số 21 có ý nghĩa như thế nào với mình?

2 trong 1. Tuy 2 mà 1. 2 và 1 (chuyện ba người). Năm 21 tuổi, lần đầu tiên mình làm chuyện ấy. 21 là tên kịch bản mình ấp ử nhiều năm, hiện vẫn đang dang dở. Nó sẽ là phim đầu tiên của một trilogy 21-20-22. Nếu trong vòng 100 năm nữa bạn không thấy có trilogy này trong danh mục phim của imdb, thì điều đó rất bình thường. Và khi mình đang viết những dòng này, đồng hồ của mình vừa qua 21 giờ.

4. Thế lần đầu tiên của chuyện ấy ra sao?

Mình hoàn toàn không có kinh nghiệm nhưng tỏ vẻ là mình có kinh nghiệm, nên có một chuyện vô cùng buồn cười là mình không biết lúc nào thì dùng bao cao su. Thì có bao giờ được ai chỉ bảo đâu. Cũng may là người đưa mình vào đời thành thạo và kiên nhẫn, nên mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp. Người ấy giống BW lắm.

5. Những nghề gì mình đã từng mơ ước được làm?

Phi công, nhà du hành vũ trụ, giáo viên, diễn viên múa, ca sĩ, diễn viên điện ảnh, người mẫu, đạo diễn, nhà sản xuất phim, nhà tổ chức liên hoan phim, nhà xuất bản, bộ trưởng bộ ngoại giao, bộ trưởng bộ kinh tế, đại diện Việt Nam tại Liên hợp Quốc, bán báo (Xa Mẹ), nghệ sĩ mù chơi đàn bầu,...

Đa dạng không?

6. Những người nào mình đã từng mơ ước được trở thành? (Vì sao?)

Nicole Kidman (vì Tôm Cu), bạn Tùng khiếm thị đánh đàn bầu hay ơi là hay (vì bạn ấy đoạt giải đặc biệt kể chuyện toàn thành phố, còn mình chỉ được giải Ba), Bryan Adams (vì sweetheart thời trung học của mình mê anh ấy như điếu đổ), Diễm Hương (vì luôn được ở bên cái đoạn lông của Lý Hùng, ít nhất là trên phim ảnh), Hồ Xuân Hương (vì bà ấy tình lắm),...

7. Người phụ nữ Việt Nam nào mình cho là đẹp?

Hồ Ngọc Hà đẹp quyến rũ. Trần Thu Hà đẹp ấn tượng. Bạn Hà thời cấp 2 của mình đẹp trong sáng. Nói tóm lại hình như người phụ nữ nào tên Hà đều đẹp, theo một cách nào đó.

............................

°Tag trong tiếng Đức có nghĩa là ngày.

Và... MÌNH SẼ TAG AI?

1. Kai

2. vanity

3. Arlette Quynh-Anh Tran

4. Bachtuquainhan

5. Qarfield

6. Apomethe

7. ...

Donnerstag, 5. Juli 2007

Entry for July 06, 2007

Khi bạn biết mình bị phản bội lần đầu tiên, bạn tát người ấy một phát thật đau và chia tay.
Khi bạn biết mình bị phản bội lần thứ 2, bạn đòi tạm chia xa để suy nghĩ, rồi bạn tha thứ.
Khi bạn biết mình bị phản bội lần thứ 3, bạn sẽ làm gì?

Tình dục và tình yêu có thể chia rời nhau không? Sao tôi dạn dày kinh nghiệm rồi mà vẫn đưa ra câu hỏi này?

Sonntag, 1. Juli 2007

My favorite soundtracks

Film: Talk to her
Singer: Caetano Veloso
Track: Cucurrucucu Paloma

Đi

Năm nay chính ra có kế hoạch đi khá nhiều nơi, tất nhiên một phần vì công việc.

Chắc cuối năm cũng phải đi Paris một lần. Nhớ Paris quá rồi.

Dự định đi mấy nước Scandinavia mà vẫn chưa thực hiện được. Huhuhu còn bao nhiêu chỗ trên quả địa cầu này mình muốn đến: Ấn Độ, Úc, mấy nước Đông Nam Á ngoài Việt Nam, Nam Phi, Brazil, Argentina. Chẳng hiểu sao không có nhu cầu đi Trung Quốc và Nga. Có một loại vé đi vòng quanh địa cầu 1 lần với 5 điểm dừng chân tùy ý cho người trẻ dưới 30 tuổi. Không biết có kịp không vì mình già quá rồi, mà thời gian thì không có.

Donnerstag, 28. Juni 2007

David Gandy - My light blue one

Dedicated to David Gandy - My Number One


The light blue ad


A David Gandy Tribute

Sonntag, 17. Juni 2007

Ngủ

Miên man miên man
Trở mình không được
Cứng như khúc gỗ
Nặng như đá tảng

Thế lực vô hình
Kéo ta chìm xuống
Chìm xuống chìm xuống
Không thể đứng lên

Cảm giác thật lạ
Hoảng hốt sửng sốt
Không thể thức dậy
Đang chết đang chết

Chuông kêu reng reng
Điện thoại điện thoại
Kéo ta đứng lên
Thoát cơn chạy trốn

Samstag, 16. Juni 2007

Uống

Dạo này buổi tối mà không có ly rượu thì thấy nhạt mồm sao đó. Không phải nghiện, nhưng có ly rượu sẽ giúp mình giải khuây được những mệt mỏi của một ngày làm việc căng thẳng.

Một ngày thường uống 1 tách cà phê sữa vào buổi sáng, một tách espresso sau bữa trưa và một cốc cà phê sữa nữa vào buổi chiều. Tối thì uống rượu vang như đã kể. Mà nhà còn nhiều rượu quá, phải uống bớt cho đỡ chật nhà. Đôi khi không chỉ uống 1 ly mà là 2 ly. Có nghĩa là cứ 2 tối thì mình làm hết một chai.

Nhớ lần đầu tiên uống bia là khi 15 tuổi. Hôm đó buồn quá, rủ chị gái đi ra cái nhà hàng bên thành cổ ngồi uống nước. Mình gọi 1 lon bia Tiger. Chị gái bất ngờ lắm. Dạo này đàn ông ghê nhỉ, chị trêu đùa.

Khi rời Việt Nam mình mới thấy tửu lượng có phần cải thiện. Nhưng một năm cũng phải say 1 đến 2 lần. Chừng 2 đến 3 năm nay không thấy say nữa, dù mình uống đâu có giảm. Chắc là do có kinh nghiệm hơn.

Mình bây giờ cũng đã phân biệt được rượu ngon và không ngon. Sau một quá trình thử nghiệm, tất nhiên. Mở chai rượu đã thành thạo lắm, dù rằng vẫn hơi có cảm giác khó tả khi mở chai sâm banh. Mình vốn sợ những tiếng nổ.

Khi uống một mình thì mình hay nghĩ linh tinh. Nghĩ về người này người kia. Về một góc phố nào đó đã đi qua. Về một cơn mưa bất chợt. Về một lần say sưa nào đó.

Khi uống với ai mà hút thuốc thì mình cũng muốn châm một điếu. Mình không hút thuốc thường xuyên, nhưng thỉnh thoảng cũng làm một điếu.

Có một điều lạ là mình không cảm thấy bình tâm hơn khi hút thuốc hay uống rượu. Điều làm mình cảm thấy bình an là khi nghe tiếng chim hót hay nghe một bản nhạc của Bach chẳng hạn.

Uống hết rồi. Bạn rượu không có, đang uống một mình.


Mittwoch, 30. Mai 2007

Sợ

Dạo này tôi hay sợ một số thứ, bức xúc quá không viết ra không được:

- Sợ vào VnExpress trang Văn hóa, vì chỉ thấy tin cô này lộ ngực với ả kia khoe vú;
- Sợ vào VietnamNet, vì quảng cáo dày đặc đeo bám;
- Sợ vào blog nào có nhạc nền;
- Sợ vào Y!M hay yXine và thấy cái tên shinichi online, nhưng nó chẳng quan tâm đến yXine đang và sẽ như thế nào;
- Sợ cái yXine làm dâu trăm họ bao năm chẳng biết có được một vài trống canh;
- Sợ đi xin Visa, nhiều thủ tục rắc rối lôi thôi quá, ôi chẳng may mang quốc tịch Việt Nam;
- Sợ là mình một lúc nào đấy sẽ muốn làm công dân nước khác, đỡ phải xin nhiều Visa;
- Sợ cái Laptop chưa đến 2 tuổi này bất chợt dở chứng tắt cái phụt;
- Sợ cái blog này mốc meo chẳng ai đọc;
- Sợ ai đó đã xóa mình ra khỏi bộ nhớ, đã tẩy mình đi, đơn giản thế thôi;
- Sợ thằng đồng nghiệp suốt ngày khoe khoang hợm hĩnh;
- Sợ là mình một lúc nào đó sẽ không còn biết sợ.

Sonntag, 27. Mai 2007

Cành Cọ Vàng cho phim 4 Mois, 3 Semaines et 2 Jours

Giải Cành Cọ Vàng của LHP Cannes lần thứ 60 đã được trao cho phim 4 Mois, 3 Semaines et 2 Jours của đạo diễn người Rumani Cristian Mungiu. Bộ phim kể về bi kịch nạo thai của một cô gái Rumani dưới thời độc tài đã chiếm trọn cảm tình của BGK dưới sự chỉ đạo của đạo diễn người Anh Stephen Frears cũng như của giới báo chí phê bình (giải FIPRESCI).

Giải thưởng lớn của BGK thuộc về nữ đạo diễn người Nhật Naomi Kawase với Mogari No Mori (The Mourning Forest).

Giải đạo diễn xuất sắc được đồng trao cho hai bộ phim Silent Light của Carlos Reygadas và phim hoạt hình Persepolis của Marjane Satrapi và Vincent Paronnaud.

Giải Kịch bản hay nhất được trao cho De l’autre Côté của Fatih Akin.

Giải Nam chính xuất sắc nhất dành cho diễn viên của phim The Banishment của Andrey Zvyagintsev.

Giải Nữ chính xuất sắc thuộc về diễn viên của Secret Sunshine của Li Chang-dong.


Sau đây là các giải thưởng ở các danh mục khác và của các ban giám khảo khác.

- Trong mục Quinzaine des Réalisateurs, Control của Anton Corbijn giành giải Regards Jeunes được trao cho phim đầu tay hoặc phim thứ hai cũng như giải Label Europa cinéma cho phim Châu Âu hay nhất. Garage của Lenny Abrahamson nhận giải Art et Essai, trong khi ControlGegenüber của Jan Bonny được giải khuyến khích. Giải SACD cho phim ngắn nói tiếng Pháp được trao cho Même pas Mort của Claudine Natkin.

- Giải thưởng Lớn của la Semaine internationale de la Critique, với mục đích khám phá các nhà làm phim mới được trao cho XXY của Lucia Puenzo. Giải SACD trong mục này thuộc về Meduzot của Etgar Keret và Shira Geffen. Giải thưởng Lớn Canal + cho phim ngắn được trao cho Madame Tutli-Putli của Chris Lavis và Maciek Sczerbowski.

- Giải báo chí FIPRESCI (Fédération Internationale de la Presse Cinématographique) được trao cho 4 Mois, 3 Semaines et 2 Jours của đạo diễn người Rumani Cristian Mungiu, một phim trong danh sách tranh giải chính thức. Trong mục Un Certain Regard thì giải được trao cho La Visite de la Fanfare của Eran Kolirin. Trong hai danh mục còn lại, la Semaine internationale de la Critique và la Quinzaine des Réalisateurs, giải thưởng thuộc về Elle s'appelle Sabine, phim đầu tay của nữ diễn viên Pháp Sandrine Bonnaire.

- Giải thưởng của Ban giám khảo vượt qua tôn giáo về tay De l’autre Côté của Fatih Akin, phim trong danh sách tranh giải Cành Cọ Vàng.

- Giải thưởng Tuổi trẻ do một BGK thanh niên lựa chọn được trao cho La Visite de la Fanfare của Eran Kolirin.

- Giải France-Culture 2007, hàng năm được trao cho một nhà làm phim trong thời gian tham dự Cannes, đã thuộc về Rithy Panh cho những đóng góp của ông đối với điện ảnh và giới thiệu hình ảnh đất nước Campuchia. Chủ tịch của giải này là diễn viên Charlotte Rampling.

Freitag, 11. Mai 2007

Eurovision 2007




This year's European Song Contest was held in Helsinki, Finland. Here are some highlights:

The Spanish boy group D'Nash with "I Love You Mi Vida"

Dienstag, 1. Mai 2007

Baby did a bad bad thing

Baby did a bad bad thing, baby did a bad bad thing.
Baby did a bad bad thing, baby did a bad bad thing.
You ever love someone so much you thought your little heart was gonna break in two?
I didnt think so.
You ever tried with all your heart and soul to get you lover back to you?
I wanna hope so.
You ever pray with all your heart and soul just to watch him walk away?
Baby did a bad bad thing, baby did a bad bad thing.
Baby did a bad bad thing, feel like crying, feel like crying.
You ever toss and turn your llying awake and thinking about the one you love?
I dont think so.
You ever close your eyes you making believe your holding the one your dreaming of?
Well if you say so.
I hurts so bad when you finally know just how low, low, low, low, low, he'll go.
Baby did a bad bad thing, baby did a bad bad thing.
Baby did a bad bad thing, feel like crying, feel like crying.
Ohh. feel like crying, feel like crying.
Ohh, feel like crying, feel like crying.

( guitar solo )

Baby did a bad bad thing, baby did a bad bad thing.

-Chris Isaak-


Sonntag, 29. April 2007

Thư gửi K. - Entry for April 30, 2007

K. ơi, đêm qua tớ lại mơ về K. Tớ hiểu rằng những trăn trở mấy ngày vừa rồi cũng là vì K. Vì tớ chưa thông báo với K. một quyết định quan trọng của đời mình.

Tớ vẫn còn yêu K. lắm, K. ơi. Tớ không ngừng nghĩ về K., ngay cả khi tớ đang hạnh phúc cùng người yêu hiện tại của mình. Tớ sắp thành đôi lứa với người ta K. ạ.

Tớ chưa đủ can đảm hay vì không muốn làm phiền K. để viết trực tiếp những dòng này cho riêng K., gửi đến e-mail của K. hay gọi điện thoại cho K. Cũng lâu rồi mình chỉ còn gặp nhau trong mơ.

Dù tớ biết rằng tớ cũng sẽ hạnh phúc bên người ấy. Nhưng tớ vẫn muốn thú nhận với K. một điều này, tớ vẫn yêu K. lắm. K. có biết không?

Tớ chỉ muốn là K. biết thôi, còn sau đó K. có sỉ nhục tớ, cho tớ vào dĩ vãng hay làm gì tuỳ thích, tớ cũng đều chấp nhận.

Tớ chỉ muốn K. biết. Đó là điều duy nhất. Phần còn lại số phận sẽ sắp đặt, đúng không K.?

Montag, 23. April 2007

24 tiếng ở Sydney


Nguyễn Cao Kỳ Duyên
Nguyễn Cao Kỳ Duyên thất vọng vì một nhóm nhỏ làm xấu hình ảnh cộng đồng người Việt tại Úc
Tôi giật mình thức giấc. Chỉ mới 3:00 giờ sáng. Tôi cố nằm nán lại vỗ về thêm giấc ngủ.

Nhưng vô ích (mặc dầu trước khi đi ngủ tôi đã "tống" hai viên thuốc cảm và hai viên thuốc nhức đầu).

Người tôi ê ẩm vì cơn sốt cũng như vì chuyến bay quá dài - 14 tiếng từ Mỹ sang Úc.

Miệng tôi khô đắng, cổ họng đau rát mỗi khi nuốt nước miếng, nhưng tiếc thay, đàu óc tôi thì tỉnh táo một cách lạ thường.

Bây giờ thì tôi không còn tức giận, không còn hỏi tại sao, chỉ thấy lòng mình nặng trĩu một nỗi buồn, hay nói đúng hơn là một nỗi thất vọng...ê chề.

Bên cạnh tôi, Trịnh Hội trở mình. Trịnh Hội là một người rất khó ngủ và tôi biết nếu tôi còn nằm đây xoay qua xoay lại thì đêm nay sẽ có tới hai người mất ngủ.

Tôi khẽ bước xuống giường, mặc áo khoác vào đi xuống lobby của hotel. Ngồi một mình giữa phòng ăn chập chờn bóng tối, tôi bắt đầu viết. Tôi cần phải viết nếu không tôi sẽ nổ tung (cái này tiếng Anh gọi là therapeutic writing).

***

7:00 giờ sáng phái đoàn nghệ sĩ từ Mỹ đáp máy bay xuống phi trường Sydney International.

Trong đó gồm có Nguyễn Hưng, Lưu Bích, Mạnh Quỳnh, Hạ Vy, Trịnh Hội và tôi.

"Dân đi biểu tình ở Sydney dữ lắm,... có lần ban tổ chức bị đập nát hết xe, chưa hết họ còn ném phân vô đầy xe.

Ra khỏi Immigration chúng tôi gặp ngay Anh Bầu Thuần với tin "sốt dẻo" đầu ngày là tối nay ở Sydney không có show vì rạp hát Revesby Workers Club đã tự động cancel và không cho chúng tôi diễn.

Chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau, một vài người hỏi:

" Tại sao vậy anh?"

Nghệ sĩ chúng tôi là thế đấy, rất ít người đọc báo hoặc theo dõi tin tức cộng đồng. Anh Thuần trả lời:

"Tại vì show kỳ này có ca sĩ Việt Nam nên cộng đồng ở đây chống đối, đòi biểu tình và làm áp lực với Revesby nên Revesby đã cancel show mình."

Anh Nguyễn Hưng hỏi:

"Ủa show này có Việt Nam hả anh? Ai vậy?"

Câu hỏi của Nguyễn Hưng không nên làm các bạn ngạc nhiên vì thường nghệ sĩ khi được book show chúng tôi chỉ cần biết bầu show, ngày tháng và thành phố diễn. Nhận được vé máy bay là chúng tôi khăn gói lên đường ít khi biết hết có ai trong chương trình. Anh Thuần trả lời:

"Có Lưu Chí Vỹ và hai hài là Tấn Beo và Tấn Bo. Lưu Chí Vỹ là một ca sĩ nhỏ mới nổi trong nước còn Tấn Beo, Tấn Bo là con của chú Tấn Tài, một nghệ sĩ cải lương nổi tiếng của miền Nam."

Tôi cắt ngang hỏi Trịnh Hội:

"Tấn Tài là cái chú hát cải lương mà hôm trước mình đi ăn chung kỳ chú sang quay video cho Asia đó phải không anh?"

Trịnh Hội gật đầu. Tôi thắc mắc hỏi tiếp:

"Sao kỳ vậy anh Thuần? Đặng Thế Luân và Băng Tâm rút tên ra khỏi chương trình nghe nói là tại vì Anh Trúc Hồ và chị Thy Vân không cho đi, mà sao Asia thì mời Tấn Tài được mà không cho ca sĩ đi hát vì có Tấn Beo, Tấn Bo? Asia mời bố đuợc tại sao anh không mời con được"

Anh Thuần lắc đầu cười méo:

"Ở đời là vậy đó Duyên ơi.... làm sao tôi biết được?"

Trịnh Hội đỡ lời:

'Em không nghĩ là anh Trúc Hồ cấm. Có thể tại mấy ngưới đó ngại biểu tình không muốn đi thôi. Nhưng mà đó là chuyện nhỏ, chuyện hôm nay có diễn không mới là chuyện lớn."

Mọi người im lặng, phân vân không biết phải làm sao. Hạ Vy lên tiếng:

"Show cancel sao anh không nói cho tụi em biết để tụi em khỏi mất công bay sang đây?"

'Sợ biểu tình hơn sợ kiện'

Tuần lễ này là tuần lễ nghỉ Easter. Nhóm nghệ sĩ chúng tôi ai cũng có show bên Mỹ mà phải bỏ show để sang đây vì lời mời của một người bầu đã làm việc gắn bó với chúng tôi hơn 10 năm nay.

Riêng tôi thì vốn đã cảm thấy "tội lỗi" vì phải xa con trong dịp lễ để đi làm, mà bây giờ lại không được diễn, tôi lẩm bẩm:

"Biết vậy ở nhà chơi với con còn sướng hơn".

Anh Thuần phân trần:

"Đến chiều hôm qua khi mấy em lên máy bay rồi thì anh mới biết chắc là Revesby đã cancel.

Nó cancel mình mà nó không thèm nói cho mình biết. Mấy ngày trước anh có nghe tin đồn là Revesby đã nói với cộng đồng là nó sẽ cancel.

Nhưng khi anh gọi nói chuyện với nó để có một câu trả lời chính thức, vì mình là người book chỗ là người có contract với nó thì nó không chịu nói chuyện với mình.

Cứ đứa này đùn qua đứa nọ, không ai chịu trách nhiệm và không ai có câu trả lời thẳng thắn.

Cuối cùng thì anh phải nhờ luật sư can thiệp.

Luật sư của anh phải qua lại mãi mới có được một copy của bức thư mà Revesby viết gởi cho cộng đồng, chứ cũng không phải gởi cho mình, chính thức nói là sẽ cancel show mình.

Lúc đó thì quá trễ, mình không trở tay kịp. Cho đến ngày cuối anh vẫn hy vọng là nói chuyện được với tụi nó, nhưng tụi nó không nói và cho đến bây giờ vẫn không chịu nói chuyện với mình."

Từng làm một người luật sư, tôi ngứa nghề:

"Nhưng nó làm vậy nó không sợ mình kiện nó vì "breach of contract" sao?"

Anh Thuần nhún vai đùa:

"Chắc nó sợ biểu tình hơn sợ mình kiện."

Tôi hỏi tiếp:

"Mà cho dù có biểu tình thì có sao đâu mà tụi nó sợ vậy?"

'Biểu tình kiểu Úc'

Tôi đã từng có mặt trong nhiều chương trình văn nghệ ở Mỹ bị biểu tình vì lý do này hoặc lý do nọ, nhưng chương trình vẫn được diễn.

Nếu có cancel là do ban tổ chức cancel chứ chưa bao giờ nghe nói rạp hát cancel cả.

Có lần ban tổ chức định cancel thì rạp nó dọa kiện ngược lại nên ban tổ chức đành tiếp tục cho diễn. Những cuộc biểu tình vẫn thường xuyên xảy ra ở Mỹ nhưng tôi chưa bao giờ thấy điều gì đáng tiếc xảy ra.

Thường thì những người biểu tình đứng ở ngoài và văn nghệ vẫn diễn ra ở trong.

Đối với riêng tôi thì biểu tình là một chuyện tốt. Nó là một trong những quyền căn bản ở xã hội tự do.

Chúng ta không đồng ý chuyện gì chúng ta có quyền nói lên, chúng ta có quyền tỏ thái độ.

Có lần ở Kansas trong một buổi văn nghệ có biểu tình, tôi đã đứng trên sân khấu và nói rằng hôm đó tôi cảm thấy rất hãnh diện cho cộng đồng Việt Nam ở Kansas vì chúng ta đã thấm nhuần được nề nếp dân chủ - chúng ta đã lên tiếng nói và hành xử một cách bất bạo động, đúng với luật pháp.

Đó là ở Kansas còn ở Sydney thì "hơi khác" vì vừa nghe tôi hỏi anh Thuần đã trợn mắt:

"Dân đi biểu tình ở Sydney dữ lắm, Duyên chưa biết đâu. Có lần ban tổ chức bị đập nát hết xe, chưa hết họ còn ném phân vô đầy xe. Còn những người đi coi show thì bị ném trứng, bị xịt nước mắm, ai cũng sợ hết!"

Tôi rùng mình:

"Như vậy là 'khủng bố' rồi chứ đâu phải là biểu tình."

Anh Thuần nói:

"Thật ra đó chỉ là một nhóm nhỏ cực đoan thôi." Ngừng một chút anh tiếp, "nhỏ nhưng họ quậy dữ lắm!"

Tôi ngán ngẩm thầm nghĩ: đúng là "một con sâu làm rầu nồi canh."

Đành quay sang phở

Đối với những cộng đồng Việt Nam trên khắp thế giới, khi nhắc đến những vụ bạo động, hành hung ở đây họ không nói "chỉ một số nhỏ," họ chỉ nói vỏn vẹn là "dân Sydney dữ lắm."

Thế là hình ảnh hiền hòa của người Việt ở Sydney nói riêng, và ở Úc Châu nói chung, một nước đã được Liên Hiệp Quốc công nhận là có nền tảng xã hội dân sự bác ái (civil society) trên hẳn nước Mỹ, không ít thì nhiều cũng sẽ bị lu mờ.

Anh Nguyễn Hưng thở dài trách nhẹ anh Thuần:

"Anh à, anh đã biết là ở đây người ta chống ca sĩ trong nước sao anh còn mời?

Đối với tụi em thì không sao, tụi em chỉ là những nghệ sĩ đi trình diễn, đi làm ăn, tụi em không hề dính líu tới vấn đề chính trị, tụi em chỉ hát xong một đêm rồi tụi em đi.

Nhưng anh là người tổ chức, anh là người địa phương thì anh phải nắm được tình hình ở đây chớ."

Anh Thuần phân trần:

"Nhưng Hưng à, đâu phải lúc nào cộng đồng cũng chống ca sĩ từ Việt Nam đâu. Đây nhé, ngày 5 tháng 3 năm ngoái, 2006 ngay tại hội chợ Tết do chính cộng đồng tổ chức ở Sundown Park ở Victoria, cộng đồng có mời 2 nghệ sĩ từ Việt Nam qua là Đỗ Quyên và Hoài Thanh để trình diễn mà."

Chúng tôi đều trố mắt:

"Thật vậy không anh?'

Anh Thuần quả quyết:

"Trăm phần trăm! Hôm đó khỏang 3 giờ chiều, Đỗ Quyên và Hoài Thanh đứng trên sân khấu trình diễn. Hôm đó diễn ngoài trời có gần tới 10,000 người coi lận mà!" Anh cay đắng lắc đầu tiếp "mà tụi em biết sao không?

Sau khi Đỗ Quyên và Hoài Thanh diễn, đáng lẽ tới phần Lynda Trang Đài diễn thì cộng đồng không cho lên diễn chỉ cho Tommy Ngô và Henry Chúc lên sân khấu thôi."

Mọi người đều im lặng... biết nói gì đây? Cộng đồng mời ca sĩ trong nước thì được, người khác mời bị cộng đồng gọi là Việt Cộng. Anh Thuần kể tiếp:

"Đừng nói chuyện năm ngoái, năm nay nè, ca sĩ trong nước Nguyễn Hùynh vừa mới lưu diễn tại Úc. Ngày 3 tháng 3 2007 hát tại Hòa Bình, ngày 3 tháng 4 diễn tại Collingwood Town Hall. Anh còn giữ poster nè, có ai hô hoán biểu tình gì đâu?"

Tôi chợt nhớ tới lời của một nghệ sĩ đã nói khi anh bị cộng đồng chống đối, biểu tình, mà lúc đó thì tất cả các đài radio các báo chí không ai cho anh cơ hội hoặc diễn đàn để lên tiếng nói.

Kết quả là dân chúng chỉ được nghe những lời lên án, kết tội một chiều.

Anh đã than với tôi rằng "là một nghệ sĩ tôi không có quyền đòi hỏi quý vị phải thương yêu tôi, nhưng là thành viên trong một xã hội dân chủ tôi có quyền đòi hỏi ở quý vị sự công bằng".

Nói thì nói vậy nhưng rồi lúc đó anh cũng không được lên tiếng nói và gần 10 năm sau tôi thấy đòi hỏi sự công bằng vẫn là một vấn đề khó khăn vô cùng.

Thấy mọi người ai cũng tiu ngỉu, Anh Thuần cười xòa trấn an chúng tôi:

"Quý anh chị em đừng lo. Anh em vì tình nghĩa với tôi mà sang đây thì dù không có show, tôi vẫn trả tiền bạc đầy đủ cho anh em."

Chúng tôi cũng đành gượng vui, đám con trai thì nói:

"Thôi mình đi ăn phở đi!"

Bọn con gái cũng hùa theo:

"Mình ở đây một ngày relax đi shopping rồi mai đi!"

Mọi người đẩy đồ ra xe, cố an ủi nhau nhưng thật sự trong lòng ai cũng u ám như bầu trời giăng đầy mây xám ở Sydney sáng nay. Lúc này đã vào khoảng 10 giờ sáng.

Đối với nghệ sĩ bên Mỹ thì phở ở nước Úc được mệnh danh là phở "ngon nhất thế giới!".

Đặc biệt là thịt bò Úc mềm mại và hương vị nấu thơm ngon lạ thường. Nhất là sau khi bay mười mấy tiếng, chúng tôi chỉ thèm một cái gì "nóng và nước". Thường thì chưa đáp máy bay chúng tôi đã bàn tới chuyện đi ăn phở.

Ở Sydney thì nơi đầu tiên chúng tôi "viếng thăm" là Phở Pasteur hoặc Phở An. Ở Melbourne thì chỉ có Phở Chú Thể.

Thế mà hôm nay mọi người nhìn những tô phở đang bốc khói một cách ngao ngán. Thấy Hạ Vy ăn lều khều theo kiểu cầm chừng tôi hỏi:

"Em diet sao, mà ăn ít vậy?"

Hạ Vy lắc đầu:

"Không. Em thấy sao sao đó... hết bụng ăn."

Nãy giờ Lưu Bích ngồi đăm chiêu bây giờ mới lên tiếng:

"Bích thấy buồn quá. It's not just about the money, even if we get paid... Gần một năm rưỡi nay Bích mới qua lại đây, Bích muốn gặp lại khán giả của Bích.

Trước khi Bích đi đó, có nhiều người fan của Bích, nhất là mấy đứa nhỏ, tụi nó so excited, they emailed me and said they can't wait to see me and that they'll bring their whole family and friends to the show, and now... you guys cũng biết mà, khán giả ở đây họ dễ thương và nhiệt tình lắm. "

Lưu Bích thở dài nói tiếp:

"That's the only reason why I came here. Bích không có biết gì về mấy cái chuyện cộng đồng, politic gì cả. Bích chỉ muốn hát cho khán giả của Bích, không có tiền cũng hát! And now I can't even do that!"

Câu nói của Lưu Bích làm tôi nẩy ra một ý kiến:

"Anh Thuần, Revesby không cho mình làm tại sao mình không kiếm một chỗ nào khác để mình làm, một chỗ nhỏ nhỏ độ mấy trăm người thôi được không?"

Anh Thuần nói ngay:

"Không được. Anh đã nghĩ đến chuyện đó rồi nhưng luật sư của anh nói với anh là nếu anh muốn kiện tụi Revesby thì anh phải chứng minh được là mình có những thiệt hại tài chánh.

Nếu bây giờ không làm chỗ này anh dọn qua chỗ kia thì những thiệt hại sẽ chẳng bao nhiêu, mà anh thì muốn tụi nó phải chịu hết.

Luật sư anh nói cái case này clear lắm, mình nắm chắc phần thắng, không những sẽ đòi hết tiền bồi thường mà có thể còn được tiền phạt nữa, nhưng mình phải kiên nhẫn."

'Em tổ chức lấy'

Nghe Anh Thuần nói vậy mọi người lại cụt hứng ngồi im. Bỗng Anh Thuần nói tiếp:

"Anh không làm nhưng nếu tụi em muốn hát, sao tụi em không tự tổ chức lấy?"

Chúng tôi nhìn nhau, thật ra chưa ai nghĩ đến vấn đề này. Mạnh Quỳnh hỏi:

"Tụi em tổ chức lấy, còn có mấy tiếng làm sao quảng cáo và bán vé kịp?"

Anh Thuần nói ngay:

"Thật ra bây giờ anh đã bán trước được gần 900 vé show ở Revesby. Hiện giờ khách chưa trả vé, họ còn chờ xem coi mình có thật sự cancel show không.

''Nếu các em muốn thì hôm nay khi nào khách ra những chỗ bán vé để trả vé, anh sẽ dặn đại lý thâu vé lại rồi nhân tiện giới thiệu là đêm nay có show của tụi em.

''Khách mua vé đi coi tụi em đã có 900 người thì bây giờ có trả vé lại chắc chắn cũng có vài trăm người sang coi tụi em."

Lưu Bích chen vô:

"Nhưng mà chỗ đâu, mình đâu có biết ai ở đây mà book chỗ? Bây giờ còn kịp không?

Trịnh Hội nhanh nhẩu trả lời thay cho Anh Thuần:

"Chỗ thì Bích khỏi lo. Ở đây Hội quen nhiều bạn lắm. Đứa nào cũng thường sinh hoạt trong cộng đồng, ưa tổ chức cái này cái nọ, nên tụi nó biết nhiều chỗ lắm. I can give them a call and have them call around."

Chúng tôi nhìn nhau, một tia hy vọng vừa lóe lên, tôi nói:

"Hey... you guys... how about this. Ở đây mình có sẵn ca sĩ, m.c., ban nhạc, âm thanh... tụi mình thì hát free rồi chỉ tốn tiền chỗ, âm thanh và ban nhạc thôi. Mà một club nhỏ ở đây chắc cũng không tốn bao nhiêu đâu, cùng lắm mình charge tiền vô cửa để trả chi phí?"

Mạnh Quỳnh vẫn e ngại:

"Không biết thời gian cấp bách quá mình có kéo kịp khách không?"

Tôi lên giọng film bộ chọc Mạnh Quỳnh:

"Trời ơi! Những đại ca sĩ như Nguyễn Hưng, Lưu Bích, Hạ Vy, Mạnh Quỳnh mà không kéo được 300 khách à?"

Mạnh Quỳnh tiếp:

"Không phải Quỳnh sợ khách không đến vì mình, mà không biết vì ba cái vụ biểu tình này khách có ngại đi không?"

Một chị bạn lái xe người Sydney xen vô:

"Khách thì không sợ biểu tình, bằng cớ là đã bán được hơn 80% số vé, nếu có show khách vẫn đi coi. Có lẽ ban đại diện cộng đồng sợ người đi coi nhiều hơn người biểu tình nên họ phải dùng mọi áp lực để Revesby không cho mình diễn."

Tôi vẫn chưa hiểu hết:

"Người đi coi nhiều hơn người biểu tình thì có sao đâu?"

Chị lái xe cắt nghĩa:

"Đó có nghĩa là người dân đã lên tiếng nói. Những lần biểu tình khác mà hợp tình hợp lý thì dân chúng đồng lòng với nhau cả ngàn người show up, còn nếu biểu tình mà chỉ có le que vài chục hoặc một trăm người trong khi người đi coi thì cả ngàn người, như vậy có nghĩa là cộng đồng không đồng ý với ban đại diện cộng đồng."

Tuy nhiên lời nói của Mạnh Quỳnh cũng làm tôi chột dạ:

"Anh Thuần, anh nghĩ là nếu tụi em đứng ra tổ chức thì có bị biểu tình không?"

Anh Thuần ngẫm nghĩ thật kỹ trước khi trả lời:

"Anh.... nghĩ là không. Nếu như không có ca sĩ trong nước thì không có lý do gì cộng đồng biểu tình chống ca sĩ hải ngoại. Cộng đồng đã nói là chống chính sách chứ không chống cá nhân hoặc nghệ sĩ nào cả. Vả lại trước đây cộng đồng cũng đã từng nói với anh là nếu anh rút tên 3 ca sĩ Việt Nam ra thì họ sẽ không biểu tình mà."

Chúng tôi đồng lòng quyết định:

"Vậy thì dễ quá. Không có ca sĩ trong nước. Quyết định vậy đi! Tụi mình chỉ làm một đêm văn nghệ thân mật để gặp gỡ những khán giả yêu mến của mình. Không chính trị chính em gì hết!"

'Ai cũng sợ cộng đồng chống'

Mọi người cảm thấy hứng khởi, ăn cho nhanh để còn về khách sạn lo cho chương trình tối nay. Check-in hotel xong là Trịnh Hội bắt đầu gọi ngay các bạn bè ở Sydney, những người đã cùng chàng sinh hoạt nhiều trong những công tác xã hội, hy vọng họ sẽ giúp được chúng tôi tìm một chỗ diễn đêm nay.

Tự nhiên tôi rùng mình ớn lạnh. Tóc gáy tôi rờn rợn, đầu tôi hầm hập nóng.

Có lẽ vì nguyên đêm không ngủ cộng thêm sự căng thẳng từ khi bước xuống phi trường nên thân thể tôi bỗng suy sụp.

Tôi uống hai viên thuốc cảm rồi lên phòng trước, hy vọng sẽ ngủ được vài tiếng trước khi diễn. Tưởng đâu ngủ được nhiều ai ngờ tôi chỉ vừa chợp mắt thì Trịnh Hội đã mở cửa bước vào.

"Em dậy đi", Trịnh Hội gọi khẽ

"Gì vậy anh?" Tôi ú ớ trong cơn ngái ngủ

Trịnh Hội gọi lần nữa:

"Em dậy đi. Mấy người sắp vô phòng mình họp rồi đó."

Lời nói của Trịnh Hội làm tôi bừng tỉnh. Tôi quay lại thấy nét mặt Trịnh Hội nghiêm trọng, tôi ngồi choàng giậy lo lắng hỏi:

"Gì vậy anh?"

Trịnh Hội lắc đầu ra dấu cho tôi hãy chờ rồi bước ra đứng chặn ở cửa phòng gọi với ra ngoài hành lang:

"Hey guys, tụi này ở phòng này nè... 308!"

Một lát sau các ca sĩ đều bước vào phòng. Mặt mày ai cũng rũ rượi vì thiếu ngủ. Chờ mọi người ngồi xuống hết, Trịnh Hội bắt đầu:

"Mới nãy Hội gọi mấy đứa bạn của Hội nhờ kiếm chỗ, thì tụi nó đã gọi khỏang bốn chỗ mà người Việt vẫn thường tổ chức. Không có chỗ nào giám cho mình làm hết."

Mọi người ngạc nhiên:

"Sao vậy?"

Trịnh Hội nhún vai:

"Ai cũng sợ cộng đồng chống."

Mọi người xôn xao:

"Mà Hội có nói rõ là show này chỉ có ca sĩ hải ngoại không thôi không?"

Trịnh Hội gật đầu:

"Có nhưng họ vẫn sợ. Chính Hội đã nói chuyện với ông chủ nhà hàng Đại Lam Sơn ở Cabramatta. Ổng nói rằng lần trước có người thuê chỗ ổng nhưng không nói cho ổng biết là có ca sĩ Việt Nam, sau đó ổng bị cộng đồng đánh cho một trận. Bây giờ ổng sợ luôn."

Hạ Vy lắc đầu nói nhỏ:

"Có nghĩa là mình nói chỉ có tụi mình họ cũng không cho."

Trịnh Hội nhún vai:

"Không phải vì họ không thương mình, họ chỉ không muốn phiền toái, không muốn dính vô. Họ có cơ sở làm ăn. Họ không muốn bị phá phách, bị chụp mũ. I mean... can we blame them?"

Mạnh Quỳnh cười khổ:

"Hay lát mình lên radio hỏi ai có cái vườn sau hay cái garage cho mình mượn không? Bây giờ hát cho một người nghe tui cũng hát."

Tôi cười theo:

"Ừ đó, Mạnh Quỳnh mà lên radio xuống vài câu vọng cổ là thế nào bà con ở đây cũng não ruột cho mình hát liền."

Mạnh Quỳnh liền phăng ngay một câu rất mùi:

"Gió trời lồng lộng mà không có chỗ cho sáu nghệ sĩ bần cùng dung thân. Bạn ơi nếu bạn có thương tôi thì xin cho tôi cất tiếng hát trước khi lìa....đời."

Mọi người vỗ tay cười. Cái dễ thương của nghệ sĩ là lúc nào cũng phá được, cũng cười được... cười đã rồi lại xịu mặt, im lặng. Trịnh Hội nhìn mọi người:

"Bây giờ you guys muốn làm sao?"

Đến giờ anh Nguyễn Hưng mới lên tiếng:

"Hội à, có thể họ chưa có nắm chắc được tình hình nên họ không dám cho mình mượn chỗ. Em phải làm sao clear với họ là show này do tụi mình tổ chức. Không có anh Thuần dính vô, không có ca sĩ Việt Nam."

Trịnh Hội ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

"Hay là bây giờ mình viết một bức thư gởi đến khán giả cắt nghĩa rõ về buổi diễn hôm nay rồi sáu đứa mình cùng ký tên vào. Có lẽ mình lấy danh dự của mình để bảo đảm thì OK"

Anh Nguyễn Hưng hỏi tiếp:

"Ký vào rồi làm sao? Làm sao mình gởi cho khán giả biết được?"

Trịnh Hội trả lời:

"Thì thứ nhất là mình có thể fax cái thơ này đến các đại lý bán vé nhờ họ dán trước cửa cho khách biết, rồi mình có thể fax đi những tờ báo những đài radio nếu họ có thể thông báo cho mình thì tốt. Ngoài ra mình đưa cho mấy đứa bạn Hội để khi tụi nó đến mướn chỗ thì nó có thể đưa cái thư này ra làm bằng chứng."

Mọi người bằng lòng. Chỉ còn kẹt một vấn đề nhỏ. Tôi lên tiếng:

"Anh à, nhưng mà bây giờ mình chưa biết mình hát ở đâu thì mình để địa chỉ nào trên thơ mời?"

'We got a place!!!'

Không ai biết phải làm sao.

Cuối cùng chúng tôi quyết định là cứ viết bức thư đi đã.

Địa điểm diễn thì cứ để trống, khi nào có ai cho mướn được chỗ thì tụi tôi sẽ viết tay vào địa chỉ sau.
Loay hoay bàn cải từng câu, từng chữ đến hơn nửa tiếng chúng tôi mới hoàn thành được "bức tâm thư" (see attached letter).

Trịnh Hội mang laptop xuống business center dưới hotel in ra để mọi người cùng ký vào. Sau đó chàng nhờ người đi fax cho mọi nơi và ở dưới lobby gọi điện thoại liên lạc với các bạn bè, báo chí. Tôi nghiệp, đi đâu Trịnh Hội cũng là người gánh vác nhiều nhất.

Mọi người trở về phòng riêng. Tôi lại lên giường, nhưng nằm mãi vẫn không ngủ được. Tâm tư tôi xao động với những tư tưởng xung đột mà tôi chưa phải là một nhà văn chuyên nghiệp để có thể diễn tả được bằng giấy mực. Khoảng hai giờ chiều Trịnh Hội mở cửa bước vào reo lên:

"WE GOT A PLACE!!!"

Tôi mừng rỡ:

"Thật không? Ở đâu vậy?"

Mắt Trịnh Hội sáng ngời:

"Pioneer Seafood Restaurant ở Yagoona! Mà em biết gì không? Mới ra thông báo đã có một người gọi tới đặt ngay 7 bàn!"

Tôi ôm chầm lấy Trịnh Hội:

"Yeah!!!"

Trịnh Hội hôn nhẹ lên má tôi:

"Thôi em yên tâm đi ngủ đi. 7:00 giờ mình đi ra rạp thì 5:00 giờ anh trở lại đánh thức em dậy."

Trịnh Hội quay mặt bước ra khỏi phòng, tôi hỏi với theo:

"Anh đi đâu?"

"Còn phải gọi lên phòng cho mấy người ca sĩ kia biết, rồi anh còn phải báo cho ban nhạc, âm thanh... nhiều chuyện lắm, anh mà ở đây nói chuyện thì em không ngủ được đâu."

Tôi lại nằm xuống giường. Vẫn không ngủ được, nhưng lần này vì vui mừng và hồi hợp. Vả lại tôi ưa có cái tật lo ra.

Lại hỏng

Trước giờ show hay đêm trước khi đi ra phi trường tôi thường thấp thỏm, cứ mỗi tiếng lại ngội dậy nhìn đồng hồ, chỉ sợ mình ngủ quên mặc dù đã để đồng hồ báo thức. Nhưng tôi có ngủ được cũng vô ích vì chỉ độ một tiếng sau Trịnh Hội lại bước vào.

"Anh mới nói chuyện với Chị Kim chủ nhà hàng Pioneer Seafood, em biết gì không?"

Tôi đáp nửa đùa, nửa thật:

"Mình bán hết vé rồi. Sold out?"

Trịnh Hội lắc đầu:

"Chị Kim nói vừa rồi có khoảng 9, 10 người kéo tới tiệm chị nói với chị là nếu tối nay có văn nghệ họ sẽ biểu tình. Chị sợ quá nên chị mới gọi lại cancel tụi mình."

Tôi bàng hoàng lặng người như vừa nhận được một cú đấm vào dưới buồng phổi. Tư tưởng tôi tản mác. Mãi một lúc sau tôi mới gom được ý nghĩ:

"Mà mấy người đó là ai vậy anh?"

"Chỉ nói chỉ không nhận ra hết nhưng trong đó chỉ có nói chuyện với 2 người mà chị biết là Võ Trí Dũng, Chủ Tịch Cộng Đồng ở Sydney và một người nữa là chị Bảo Khánh, chủ của một đài radio ở Sydney."

Tôi hỏi dồn:

"Nhưng mà chị Kim có nói cho mấy người đó là show này của mình không? Có nói là không có ca sĩ Việt Nam không?"

Trịnh Hội hơi gắt:

"Dĩ nhiên là có!"

Tôi gằn giọng:

"And.... what did they say?"

Trịnh Hội nhún vai chép miệng:

"They say they don't believe it and they don't care. Miễn có văn nghệ là có biểu tình."

Tôi tức quá la lên:

-"I CAN'T @__##** BELIEVE THIS!! WHO THE @#*! DO THEY THINK THEY ARE!"

Cả tôi và Trịnh Hội đều có cái tật là khi tức giận hoặc khi cần tranh cãi vấn đề gì nghiêm trọng thì chúng tôi chuyển sang tiếng Anh. Chúng tôi suy nghĩ và phát biểu ý kiến chính xác và dễ dàng hơn bằng tiếng Anh. Chúng tôi có đầy đủ vốn liếng chữ nghĩa hơn. Có thể nói chúng tôi mất gốc hoặc cũng có thể nói chúng tôi dành những lời lẻ yêu thương cho tiếng mẹ đẻ còn khi cần "phạng" thì chúng tôi dùng tiếng người.

Trịnh Hội nhìn tôi:

"Em. You need to calm down. Let me think."

Nói gì thì nói chứ bao nhiêu năm đứng bên cạnh anh Nguyễn Ngọc Ngạn tôi cũng lây cái tính "nể" vợ của ảnh, nên khi thấy chồng nghiêm mặt là tôi cũng "tụt vòi" ngồi im. Sau một lúc suy nghĩ Trịnh Hội nói:

"Let me call Thân and Dũng and talk to them."
(Để anh gọi nói chuyện với Thân và Dũng)

"Why?"
(tại sao?)

"Because I think there is a misunderstanding. They must have heard wrong information from third parties. Họ không biết là sẽ không có ca sĩ ở Việt Nam qua."
(Vì anh nghĩ là có một sự hiểu lấm. Chắc họ nghe những tin đồn bậy từ người thứ ba)

Tôi lắc đầu mỉa mai:

"Why bother Anh? It's not going to change anything. It's no longer about any cause. It's personal now. It's about power and "mặt mũi". It's about winning."

(Anh mất công làm gì? Sẽ không thay đỗi được gì đâu. Bây giờ đâu phải còn vì chính nghĩa. Bây giờ là vì cá nhân rồi. Vì quyền lực, vì mặt mũi. Muốn ăn thua đủ thôi."

"NO IT'S NOT!!!"
(Không phải như vậy!)

Hội to tiếng làm tôi giật mình. Hội ngừng vai giây lấy lại bình tĩnh rồi tiếp:

"Look, I know these people. I've worked with them. They are my friends and they are good people. They are intelligent and very reasonable people. They are not extremists. It's just that they are caught in a very hard place. As community leaders they have to be answerable to all the factions of the community. Whereas with me, I'm just an advocate. I can say whatever I feel. In a way, I have it much easier than them. Anyway, I believe that you should always keep people informed, you should always have an open channel of communication, and you should always appeal to the best in people not to the worst of their instincts. Thật ra thì mình không cần phải xin phép họ trước. Nhưng mà bây giờ nếu có sự hiểu lầm thì mình cũng nên chủ động gọi cho họ để báo cho họ biết."

(Anh biết những người này mà. Anh đã từng làm việc chung với họ. Họ là bạn anh là những người tốt. Họ là những người thông minh và biết điều. Họ không phải là thành phần quá khích. Nhưng họ đang bị kẹt ở một cương vị rất khó xử. Họ là những người lãnh đạo cộng đồng, họ phải chịu trách nhiệm và trả lời với mọi thành phần trong cộng đồng. Còn anh, anh chỉ là một cá nhân riêng biệt, anh có thể nói những gì anh nghĩ. Mọi chuyện đối với anh dễ dàng hơn đối với họ. Vả lại anh nghĩ là mình luôn luôn nên cho mọi người biết tất cả mọi sự kiện, bao giờ mình cũng nên mở một đuờng dây đối thoại, và mình nên đánh động vào lòng tốt của mọi người hơn là gợi lên những cái xấu ở họ.)

Thấy Trịnh Hội nói đúng lý, tôi vẫn cãi cố (lỡ mang cái máu luật sư trong người rồi):

"Yeah, well, I don't see why we just can't have our show and let them have their 'biểu tình'. What's so bad about that? Why is everyone so afraid? It's not as if we are dealing with the Mafia?"

(Ừ, nhưng em nghĩ sao mình không cứ trình diễn rồi để họ cứ biểu tình? Như vậy có sao đâu? Sao ai cũng sợ vậy? Bộ đây là Mafia sao?")

Biết tôi cãi ngang, Trịnh Hội nhìn tôi cười rất là kẻ cả:

"Ehhh... Em...you're forgetting. We don't even have a place to perform. Chi Kim already cancelled us. So unless I can talk to my friends and have them call Chi Kim and tell her they've called off the "biểu tình", there won't be any show. So if you want to perform tonight, this is the only way. What do you want me to do?"

(Ờ....em...em quên rằng hiện giờ mình không có chỗ để diễn. Chị Kim đã từ chối mình rồi mà. Trừ khi anh có thể nói chuyện với mấy người bạn anh rồi nói họ gọi cho Chị Kim và nói với chỉ là không có biểu tình, còn không thì tối nay sẽ không có show. Nếu em muốn diễn tối nay thì đây là cách duy nhất. Em muốn anh phải làm sao?)

Tôi thầm hỏi tại sao mình lại đi lấy một người luật sư nữa làm gì? Nhất là một đứa cãi giỏi hơn mình? Tuy nhiên tôi vẫn ngoan cố:

"So, if I tell you I don't care about tonight's performance anymore, then you won't call them right?"

(Còn nếu em nói với anh là em không thiết gì trình diễn đêm nay nửa, thì anh khỏi cần gọi họ phải không?)

Trịnh Hội trầm ngâm:

"No, it's not only about the show. I want to talk to them so they won't do anything that will make them look foolish. Imagine what people will think if there is a "biểu tình chống ca sĩ hải ngoại?" Not only will they anger all our fans, they will lose all credibility. And I don't want that to happen because they can still do a lot of good for our community. This is just 'storm in a tea cup', it's a very small matter and it'll blow over. I don't want it to have any lasting damage."

(Không, đây không phải chỉ riêng về chuyện làm show. Anh muốn nói chuyện với họ, để họ đừng làm cái gì không đúng. Thử tưởng tuọng coi người ta sẽ nghĩ gì nếu có biểu tình chống ca sĩ hải ngoại? Không những họ sẽ làm khán giả của mình tức giận, họ sẽ mất hết uy tín. Anh không muốn chuyện này xảy ra, vì họ còn có thể làm rất nhiều chuyện tốt cho cộng đồng mình. Đây chỉ là một chuyện nhỏ, rồi nó sẽ qua. Anh không muốn để lại những thiệt hại lâu dài.)

Trịnh Hội nói như vậy làm sao tôi còn cãi được nữa? Tôi có thể đối phó với bất công, với bạo lực nhưng với lý lẽ chân chính thì tôi đành chịu thua.

"Well, if you want to call them then call them."
(Thì, nếu anh muốn gọi thì gọi đi.)

Nhận thua nhưng vì tôi là đàn bà nên tôi có quyền nói câu cuối cùng trong bất cứ cuộc tranh cãi nào, đó là một định luật của loài người:

"...but I bet you won't change a thing."
(...nhưng em cá là anh không thay đổi được gì đâu)

Trịnh Hội nói với đầy tự tin:

"I bet you I can get them to change their minds."
(Anh cá với em là anh có thể làm cho họ thay đổi được ý kiến)

"Really? What'd you wanna bet?"
(Thật không? Cá cái gì?)

"Anything you want."
(Em muốn gì cũng được.)

Tôi ngẩm nghĩ va bắt đầu thấy thú vị với trò chơi này. Không khí bớt căng thảng, tôi lại chuyển sang tiếng Việt:

"Nếu anh thua, thì em không cần anh làm gì cả, em chỉ cần anh gọi em hai tiếng 'sư phụ' vì em biết nhìn việc và nhìn lòng người rõ hơn anh."

Trịnh Hội bĩu môi cười:

"Còn nếu em thua?"

Tôi nheo mắt:

"Nếu em thua thì em sẽ hoàn toàn nghe lời anh. Anh bảo làm gì em sẽ làm. Nói gì em cũng vâng theo, nhất định không cãi."

Trịnh Hội trợn mắt:

"Nghe lời anh suốt đời???"

Tôi nguýt Trịnh Hội:

"Ham lắm! Một ngày thôi. 24 tiếng!"

Trịnh Hội trợn mắt nhìn trần nhà:

"My wife listens to me for 24 hours? That'd be a miracle. You got yourself a bet."

(Vợ tôi mà nghe lời tôi trong 24 tiếng? Đó là một phép lạ. Em muốn cá thì cá.)

Tôi cao giọng ra lệnh:

"Đệ tử xuống nhà gọi phone đi rồi lên báo cho 'shư' phụ biết."

Trịnh Hội xuống lobby gọi phone vì dưới đó bắt sóng cell phone rõ hơn.

Cố gắng cuối cùng

Tôi ngồi trên phòng nóng ruột chờ đợi. Nói đùa với Trịnh Hội nhưng thật ra tôi rất mong là Trịnh Hội đúng.

Tôi muốn tin vào sự công chính trong việc hành xử của cộng đồng, hoặc nói đúng hơn là của "những người tự nhận mình là đại diện cộng đồng."

Tôi muốn tin vào sự can trường và nghĩa khí của nhưng kẻ dấn thân trong những công tác xã hội - khi cần nói, cần làm, phải dũng cảm để lên tiếng chứ không bị đám đông ồ ạt dẫn dắt. Tiếng phone reng cắt giòng tư tưởng của tôi, tôi vội vàng chụp phone:

"Anh đó hả?"

"Không em Hạ Vy đây."

"Gì vậy em?"

"Em gọi hỏi chị tối nay mình có diễn không?"

"Tới giờ này mình cũng chưa biết". Lúc đó đã khoảng 4 giờ chiều.

Hạ Vy thở dài:

"Em muốn hỏi để biết coi em có nên dậy sửa soạn hay ngủ tiếp. Mà thật ra nằm đó nhưng cũng đâu có ngủ được đâu, em thấy nao nao làm sao đó. Thà biết có hay không cho dứt khoát chứ nằm chờ hoài như vầy điên đầu quá!"

Tôi đồng tình:

"Yeah, chị cũng vậy."

Hạ Vy hỏi tiếp:

"Bây giờ mình còn chờ cái gì nữa chị?"

"Well, anh Hội đang nói chuyện với mấy người bạn mà ảnh biết trong cộng đồng. Hy vọng là sau khi cắt nghĩa rõ
ràng cho họ biết, họ sẽ không có biểu tình."

Hạ Vy chép miệng:

"O.k. Khi nào biết được chị gọi sang phòng em liền nha... nhớ gọi luôn cho Mạnh Quỳnh nửa đó. Quỳnh cũng mới gọi hỏi em. Quỳnh với anh Hưng cũng đang nằm trong phòng chờ."

Cúp phone xuống, chúng tôi lại chờ....

Hơn nửa tiếng sau, Trịnh Hội trở về phòng. Tôi chộp ngay:

"Well???"

Trịnh Hội cố tình nói chậm rãi cho tôi thêm nao núng:

"Well... Anh đã nói chuyện với Thân rồi nói chuyện cả với Võ Trí Dũng... Có cho biết là sẽ không có ca sĩ ở Việt Nam và theo lời Dũng yêu cầu cũng có fax cho Dũng thơ mời của mình viết có chữ ký của 6 người nghệ sĩ ở Hải Ngoại and...."

"And WHAT????"

"And...." Trịnh Hội ngừng thêm một giây vô tận "And Dũng nói là Dũng không thể tự quyết định được. Mặc dù him là chủ tịch cộng đồng! Dũng nói là phải gọi nói chuyện với vài người nữa rồi sẽ cho mình biết."

Tôi chưng hửng:

"When is he going to call?"
(Khi nào ảnh mới gọi?)

Trịnh Hội nhún vai:

"I don't know."
(Anh không biết)

Tôi nóng ruột:

"Nhưng mà anh, did you tell them that the show is supposed to start at 7:30 p.m? and the band and the sound people need at least two hours to set everything up? It's now passed 5:00 already. They need to get back to us soon."

(Anh có nói cho họ là show phải bắt đầu vào 7:30 tối không? Còn ban nhạc và âm thanh cần ít nhất là hai tiếng để chuẩn bị không? Bây giờ đã hơn 5:00 rồi. Họ phải trả lời mình sớm đó.)

Trịnh Hội gật đầu:

"Có nói là mình cần biết càng sớm càng tốt và chị kim ở nhà hàng cũng phải biết càng sớm càng tốt để chuẩn bị."

Nói xong chàng bình thản ngồi xuống bàn mở computer ra check email. Tôi bực bội:

"Now what?"
(Bây giờ làm gì?)

Trịnh Hội trả lời mắt vẫn chăm chú vào computer:

"Now we wait."
(Bây giờ mình chờ.)

Tôi không dằn lòng được trước thái độ vô tư và bình tĩnh của Trịnh Hội. Tôi gắt lên:

"Anh!"

Trịnh Hội quay lại nhướng mắt nhìn tôi:

"Yes?"

Tôi ngập ngừng. Tôi cũng chẳn biết phải nói gì, nhưng tôi không muốn không khí yên lăng:

"Họ có nói là tại sao sau khi Chị Kim ở nhà hàng Pioneer đã nói với họ là không có ca sĩ Việt Nam họ vẫn muốn biểu tình không?"

"Họ nói họ nghe đồn là show ở Revesby được chuyển qua Pioneer nên họ kéo sang nhà hàng buộc phải cancel nếu không thì sẽ có biểu tình. Thế thôi."

Tôi tức giận:

"Trời ơi! Làm chuyện cộng đồng gì mà hồ đồ vậy? Khi mình đứng ra hô kêu gọi cả trăm cả ngàn người đi biểu tình là một việc rất quan trọng có thể ảnh hưởng đến danh dự, tiền bạc, công ăn việc làm, và đời sống của bao nhiêu người, vậy mà mình không cần tìm hiểu sự thật? Ít ra mình cũng phải ráng điều tra cho rõ. Đằng này cứ nghe đồn là làm."

Tôi ngừng lấy hơi rối tiếp:

"Em nghĩ là không phải họ không biết đâu. Họ không muốn biết thì đúng hơn. Muốn biết thì dễ quá mà, chỉ cần hỏi Chị Kim là ra ngay số phone của anh. Đằng nay, tôi không cần nghe! Tôi không cần biết! Tôi quyết chí phải biểu tình! Có hay không có ca sĩ trong nước cũng mặc kệ!!"

Nãy giờ Trịnh Hội im lặng cho tôi trút hết cơn giận, bây giờ chàng mới hỏi tôi:

"But em, why would they want to do that? Why would they want to 'biểu tình' for nothing?"
(Nhưng em, tại sao họ phải làm vậy? Không có gì thì họ biểu tình làm gì?)

Tôi đuối lý không biết cải sao nói bừa:

"Ai mà biết, nhiều khi lỡ thuê xe bus rồi, lỡ mua quạt mua bảng rồi, bây giờ không biểu tình thì không trả lại được tiền?...tối nay không có chuyện gì làm đi biểu tình cho vui???"

Trịnh Hội nghiêm mặt cắt tôi:

"Em! Bây giờ em muốn ngồi đây gây lộn với anh hả?"

Biết mình hớ, tôi đành phụng phịu ngồi im. Im và chờ....5:30 (đáng lẽ giờ này ban nhạc phải lên set up rồi)...6:00...6:20 phone reng (tôi biết đúng 6:20 vì tôi canh từng phút). Trịnh Hội nhấc phone:

"Hi Dũng... yes... really... o.k. Dũng nói vậy là Hội hiểu rồi."

Tắt phone, Trịnh Hội quay sang tôi cười buồn:

"You've won. Sẽ có biểu tình. Ngay cả khi đã nhận được giấy trắng mực đen của mình xác nhận là không có mặt 3 người ở Việt Nam qua. Ô quên nữa... Sư Phụ"

Tôi đã thắng. Thắng mà chẳn thấy vui tí nào.

Một lần nửa các ca sĩ lại tụ tập trong phòng tôi. Sau khi nghe Trinh Hội tường trình lại hết những việc đã xẩy ra thì mọi người chỉ biết trầm tư cuối mặt.

Không ai nói lời gì. Mãi một lúc sau anh Nguyễn Hưng mới lên tiếng hỏi:

"Như vậy còn những người đã đặt bàn rồi thì sao? Những người này mới thật sự là fan của mình. Họ đã bị cancel ở Revesby một lần, họ lại vẫn vì mình mà đến đây thêm lân nữa, mình nói làm sao với họ đây?"

Mạnh Quỳnh đề nghị:

"Hay là tối nay mình keo nhau ra Pioneer ăn đi. Ít nhất mình cũng gặp gỡ, nói chuyện, chụp hình với khán giả của mình cho họ đỡ buồn."

Tôi tán thành:

"Hey! That's a good idea!"

Nhưng Trịnh Hội lắc đầu ngay:

"Không được."

Tôi hỏi ngược lại:

"Tại sao không được? Không có văn nghệ, mình ra ăn uống hòa đồng với khán giả cũng không được luôn sao?"

Trịnh Hội cắt nghĩa:

"Tối nay ở đó sẽ có biểu tình. Nếu mình có mặt ở đó thì những khán giả mà đến đó vì mình, những người yêu nghệ sĩ, họ sẽ bênh vực mình và có thể vì vậy bên biểu tình và bên bênh vực mình sẽ có chuyện xảy ra. Có thể sẽ có đụng độ. Khán giả của mình, nhất là khán giả của Lưu Bích, anh Hưng phần đông là dân chịu chơi, trẻ không à. Mấy người đó đâu có ngán ai. Anh không muốn thấy có bạo động mà có mặt nghệ sĩ mình ở đó thì nó càng có thể nổ to hơn. Tốt hơn hết là mình nên nhẫn nhịn và chịu đựng, không ra mặt để tránh bạo động không cần thiết."

Mọi người đều đồng ý với Hội. Riêng tôi vẫn còn thắc mắc:

"Nhưng mà làm sao khán giả của mình biết được những chuyện gì đã xảy ra hôm nay? Họ chỉ thấy tại sao mình cứ cancel hết show này tới show nọ, ít nhất mình phải có lời giải thích với họ chứ. They are our loyal fans and they deserve better."

Anh Nguyễn Hưng nói:

"Em à, bây giờ mình cứ viết một cái thơ ngắn, sau đứa 6 đứa mình lại ký tên vào (see attachment "B") rồi mình nhờ người đưa cho chị Kim nhờ chị dán trước cửa cho khán giả biết. Chứ bây giờ mình không còn cách nào khác. Mai này khi nào về lại Mỹ mình viết xuống những gì đã xảy ra, rồi mình gởi cho khán giả ở Sydney để họ biết mình đã vì họ mà cố gắng hết sức. Và mình rất trân trọng những tình cảm mà họ dành cho mình."

Thế là tối hôm đó ở Pioneer Seafood không có văn nghệ.

Không có ca sĩ trong nước.

Không có ca sĩ ngoài nước.

Không có khách đến ăn (vì nhà hàng sợ quá phải đóng cửa).

Nhưng ... vẫn có hơn một trăm người đứng biểu tình.

Biểu tình trước một nhà hàng đóng cửa!

***

Bây giờ đã 7:00 giờ sáng thứ bảy ngày 14 tháng 4 năm 2007.

Đúng 24 tiếng từ khi tôi bước chân xuống phi trường Sydney. Mắt tôi cay rát, thân xác tôi mệt nhoài nhưng tôi cảm thấy thật nhẹ nhỏm, ít ra tôi đã trút được hết những gì đang đè nén trong lòng tôi.

Trước khi trở lại phòng thu xếp đồ để tiếp tục bay lên Brisbane, hình ảnh cuối cùng trong trong tâm tư tôi là hình ảnh của Cha Lý bị bịt miệng ở Việt Nam.

Hôm nay chúng tôi, những nghệ sĩ hải ngoại, cũng đã bị bịt miệng bởi những bàn tay vô hình cho là mình đại diện cộng đồng.

May mà chúng tôi chỉ muốn lên tiếng hát chứ chưa dám lên tiếng đả phá ai. May mà chúng tôi và các bạn đang sống và thở trong một đất nước tự do, dân chủ. May mà chính chúng ta là những thành viên trong một cộng đồng vỗ ngực tự hào cho là mình đang tranh đấu cho tự do, nhân quyền, và bác ái.

Rồi tôi không biết ai sẽ đọc nhưng dòng chữ này, nhưng tôi hy vọng các bạn hãy chuyển câu chuyện này đi, nhất là đến những người Việt ở Úc Châu. Câu chuyện này là câu chuyện thật cần được nói ra, vì sự bất công đang xảy ra trong cộng đồng, sự đánh phá, bôi nhọ cá nhân và cuối cùng thì nghệ sĩ chúng tôi bao giờ cũng là những nạn nhân không có tiếng nói. Xin quý vị hãy giúp chúng tôi có tiếng nói.