Freitag, 25. April 2008

Carla Bruni - Une chanson qui crois à l'amour

Le Toi Du Moi

Je suis ton pile
Tu es mon face
Toi mon nombril
Et moi ta glace
Tu es l’envie et moi le geste
Toi le citron et moi le zeste
Je suis le thé, tu es la tasse
Toi la guitare et moi la basse

Je suis la pluie et tu es mes gouttes
Tu es le oui et moi le doute
T’es le bouquet je suis les fleurs
Tu es l’aorte et moi le coeur
Toi t’es l’instant moi le bonheur
Tu es le verre je suis le vin
Toi tu es l’herbe et moi le joint
Tu es le vent j’suis la rafale
Toi la raquette et moi la balle
T’es le jouet et moi l’enfant
T’es le vieillard et moi le temps
Je suis l’iris tu es la pupille
Je suis l’épice toi la papille
Toi l’eau qui vient et moi la bouche
Toi l’aube et moi le ciel qui s’couche
T’es le vicaire et moi l’ivresse
T’es le mensonge moi la paresse
T’es le guépard moi la vitesse
Tu es la main moi la caresse
Je suis l’enfer de ta pécheresse
Tu es le Ciel moi la Terre, hum
Je suis l’oreille de ta musique
Je suis le soleil de tes tropiques
Je suis le tabac de ta pipe
T’es le plaisir je suis la foudre
Tu es la gamme et moi la note
Tu es la flamme moi l’allumette
T’es la chaleur j’suis la paresse
T’es la torpeur et moi la sieste
T’es la fraîcheur et moi l’averse
Tu es les fesses je suis la chaise
Tu es bémol et moi j’suis dièse

T’es le Laurel de mon Hardy
T’es le plaisir de mon soupir
T’es la moustache de mon Trotski
T’es tous les éclats de mon rire
Tu es le chant de ma sirène
Tu es le sang et moi la veine
T’es le jamais de mon toujours
T’es mon amour t’es mon amour

Je suis ton pile
Toi mon face
Toi mon nombril
Et moi ta glace
Tu es l’envie et moi le geste
T’es le citron et moi le zeste
Je suis le thé, tu es la tasse
Toi la putain et moi la passe
Tu es la tombée moi l’épitaphe
Et toi le texte, moi le paragraphe
Tu es le lapsus et moi la gaffe
Toi l’élégance et moi la grâce
Tu es l’effet et moi la cause
Toi le divan moi la névrose
Toi l’épine moi la rose
Tu es la tristesse moi le poète
Tu es la Belle et moi la Bête
Tu es le corps et moi la tête
Tu es le corps. Hummm !
T’es le sérieux moi l’insouciance
Toi le flic moi la balance
Toi le gibier moi la potence
Toi l’ennui et moi la transe
Toi le très peu moi le beaucoup
Moi le sage et toi le fou
Tu es l’éclair et moi la poudre
Toi la paille et moi la poutre
Tu es le surmoi de mon ça
C’est toi qu’arrives des mois si ?
Tu es la mère et moi le doute
Tu es le néant et moi le tout
Tu es le chant de ma sirène
Toi tu es le sang et moi la veine
T’es le jamais de mon toujours
T’es mon amour t’es mon amour

Donnerstag, 24. April 2008

Này thì lại giải thưởng LHP

Sau cú giải thưởng của "Sài Gòn Nhật Thực" năm ngoái, những tưởng các bác báo chí nhà mình đã sáng mắt, ai ngờ Sài Gòn Giải Phóng vẫn tiếp tục dính mồi với "Khi nắng thu về" năm nay ạ.

Remi Vàng của Houston là một cái giải mua được ạ. Đây là danh sách các phim dành giải thưởng Remi của cái được mỹ miều tự phong là có trước Toronto với lại Terrilude ạ: 14 trang A4, cỡ chữ không thể nào nhỏ hơn. Danh sách được xếp ABC theo tên nhà sản xuất phim ạ.

Chất lượng của "Sài Gòn Nhật Thực" và "Khi nắng thu về" thế nào thì bà con biết rồi ạ. Chán đời là vẫn có báo đói tin giải thưởng tự hào Việt Nam tung hê vàng vọt nhặng xị cả lên ạ. Rồi đây sẽ có tin này trên các trang Văn hóa toàn thể danh mục báo chí Việt Nam ạ.

Thôi em chã.

Mittwoch, 23. April 2008

Queer Cinema (1)

Tu hom nay lan luot gioi thieu moi tuan mot phim thuoc Queer Cinema ma toi danh gia cao cho ba con nhe. Neu co dieu kien ba con nho tim xem.

Mo dau bang Plata Quemada (2000), dao dien Marcelo Piñeyro

Dienstag, 15. April 2008

Nhục

Cái này gọi là nhục. Đáng đời cái sự ấu trĩ. Tuyên truyền cổ động từ thôn đến Campuchia. Đoàn Thanh Niên, Cục nọ Bộ kia, báo hàng đầu tạp chí hàng đít,...

Tất cả là phù du. Nhục chưa hở?
Này thì Vịnh
Này thì Động, này thì Đỉnh

Em đã bực từ lâu.

Donnerstag, 10. April 2008

Nhớ

Vừa viết một cái entry rõ dài, rõ tâm trạng, nội dung thì ít nhất chỉ dành cho người +21 tuổi, thế mà tự dưng cái laptop tắt cái phụt. May cho mọi người nhé. Tui uống ly này là ly thứ 3 rồi. Chai vang đỏ đã quá nửa từ lâu.

Chắc trời không cho tui kể chuyện nóng mặt. Tiêu đề cái đó là "thở". Thôi, ta trở về đúng nghĩa trái tim người Việt sến. Ta viết về nhớ.

Cả 2 tuần cách xa thế giới thông tin. Quay lại thấy chị Dạ Thảo Phương mở lại blog. Vào đọc ngấu nghiến. Yêu cái cách chị ấy viết blog thế chứ. Vào đọc bài của phanxine. Thấy cái hình mà tưởng bở. Nhìn ghi chú mới bé cái nhầm. Ngượng.

Nhớ K. Cả tuần ngồi trên căn nhà nhỏ trên triền đồi, vào những chiều muộn. Nhớ K.

Khi đi khỏi căn nhà nhỏ để tìm nắng ấm, gặp một bãi biển bên vách đá sóng dữ gầm gào. Gió âm u. Gặp rainbow. Trên sóng. Trên đường. Rainbow tên thật là Jonas. Nụ cười phóng khoáng. Mùi người rừng nhiều ngày không tắm. Rainbow đi nhờ xe. Rainbow hóa ra là người Đức. Đưa Rainbow đến nơi em muốn. Đến bất cứ nơi nào em muốn. "Làm sao để có được thông tin về rainbow một cách dễ dàng nhất?" "Nếu anh thật sự tin vào rainbow, sẽ có người đưa anh đến với rainbow." Rainbow cười. Ánh mắt rực nắng ấm áp. Vòng tay rắn chắc. Mê man.

Đấy không phải là rainbow duy nhất đi nhờ xe của chúng tôi. Sau đó một ngày, hai rainbow khác là bạn đường. Họ nói chuyện suốt dọc đường bằng tiếng Pháp. Như thể cả tháng qua họ không được nói tiếng mẹ đẻ. Tưởng mình không hiểu. Mình giả đò không hiểu.

Sân bay. Ngồi chờ trong một quán ăn trưa. Bàn đối diện. Quần bò cắt ngang quá đùi. Áo thun cắt tay thành may ô. Râu 3 ngày chưa cạo. Cơ thể săn chắc. Mắt sáng miệng gợi tình. Tuýp trong mơ trong mọi cuốn phim có thể có về thợ xây. Thợ xây ra đi. Ngoài cửa sổ là một chàng đeo kính đen. Không mặc áo. Cơ thể vận động viên. Quần thun bó sát. Đi lại ngó nghiêng như thể đang cần lắm.

Về nhà. Mở chai vang đỏ. Uống và nhớ.