Donnerstag, 5. März 2009

Nhật ký Côn Đảo




(Ảnh: Bình minh trên vịnh Côn Sơn. Copyright Marcus & M.)

Lần đầu tiên đến hòn đảo cực Nam của Tổ Quốc, lòng tôi xốn xang như một ngày thu mẹ dắt tay đưa em đến trường (xí lộn).

Tôi đã biết rằng mình yêu Côn Đảo, nhưng không nghĩ rằng tình yêu đó lại mạnh mẽ đến mức là nói với lòng mình sẽ trở lại hòn đảo này.

Hòn đảo rất đẹp. Người dân tứ xứ đến đây khá thân thiện. Đồ ăn ngon, đặc biệt ở quán Tri Kỷ chuyên về đồ biển. Nên tránh quán Sơn Phước Lộc (deelangthang cũ) vì quán này chế biến dê (già đinh) rất dở. Tôi đã thử đặt 3 món dê nướng vỉ, dê xào giềng và dê tái chanh ở đây. Không món nào khả dĩ cả.

Trong 1 tuần ở đây, chúng tôi đã đi thăm được Hòn Cau (đi cùng mấy ông đài HTV thiệt là chán ngán như con gián vậy đó) và bơi ống thở ở đó (rặng san hô bị chết nhiều, xơ xác, chỉ còn đám cá biển nhiều màu sắc tung tăng), thăm bãi biển Đầm Trầu và Ông Đụng, ghé Bến Đầm ngắm mặt trời lặn, thăm nhà tù, nghĩa trang. Ở đảo, nhịp sống của tôi khá đều đặn. Sáng 5 giờ dậy, soạn bài dạy tiếng Anh cho nhân viên khách sạn, chạy bộ, tắm biển, ăn sáng, đi chơi (bằng xe máy thuê), về dạy. Chiều lang thang bãi biển. Mà chưa đi hết được những nơi muốn đi.

Chưa đọc được cuốn sách nào trong 5 cuốn mang theo. Côn Đảo không chán như người ta thường nói.

Thương mến mấy em nhân viên khách sạn, nhưng mấy em có vẻ bị ông giám đốc đè nẹt và dẫn dắt vào những chuyện không trung thực. Chỉ nhắc các em hãy cố gắng sống đúng với lương tâm của mình. Chúc các em mạnh giỏi và thành công. Có em đưa mình về nhà chơi, đãi đồ nhậu bình dân, hướng dẫn mình cách nhậu miền Tây quê em. Tình cảm thật khôn tả.

Lúc ra về thấy lòng rưng rưng. Có em tặng quà, có em bối rối vì không có quà tặng. Mình nói với em: quà tặng là những gì ở lại trong trái tim em à. Khi biết mình đi Hòn Cau, các em có người quen làm kiểm lâm ở đó liền sắp xếp để mình được đón tiếp một cách tốt nhất, mặc kệ mấy lão HTV vừa già vừa keo vừa khinh khỉnh. Khi ngồi xe ra sân bay, các em đứng vẫy vẫy. Như chào người nhà thân thiết lắm.

Những tâm sự chân tình của các em, tôi sẽ nhớ.

Thăm nghĩa trang Hàng Dương, khi ghé mộ chị Sáu, tôi bật khóc rưng rức không ngừng được, để rồi suốt buổi chiều đó đi lang thang trong nghĩa trang, lòng quặn lên một niềm yêu nước.

Bây giờ đã sang đến thủ đô Lào, một xóm nhỏ bên bờ sông Mê Kong mùa thiếu nước.


1 Kommentar:

  1. cần có ảnh minh họa cụ thể cho lời mô tả sự 'không chán' ;)

    AntwortenLöschen

Hinweis: Nur ein Mitglied dieses Blogs kann Kommentare posten.