Samstag, 14. März 2009

Nhật ký Luang Prabang

Sau khi bị vẻ đẹp của Luang Prabang hớp hồn, mấy ngày vừa rồi tôi bắt đầu nhận ra những mặt trái của nó: Mùa này dân cư các vùng xung quanh đốt nương làm rẫy, toàn thành phố bị phủ một lớp sương khói, thoạt nhìn bảng lảng dễ thương, dần dần thì chất lượng không khí kém làm người ta mệt mỏi vô cùng. Hôm qua chúng tôi đi cưỡi voi rồi chèo thuyền (kayaking) suốt cả ngày chiều mới về lại đến thành phố. Con sông Nam Khan bình thường chắc là rất đẹp bị những bụi khói bám, không khí mang ám ảnh của ngày tận thế, mặt trời bị lớp khói che phủ, nhìn thành một cảnh tượng nửa tang thương, nửa ghê rợn.

Sau ngày hôm qua cơ thể hoạt động quá mức cho phép trong điều kiện thời tiết xấu và không quen như vậy, hôm nay tôi bị mệt, mũi tịt, sốt nhẹ, nằm bẹp trong nhà. Bạn tôi sử dụng hết các khả năng ngôn ngữ có thể đi mua cháo hành. Làm người Việt Nam cứ ốm đau là chỉ muốn ăn một bát cháo hành nóng. Dù đi đâu bao lâu, ở đâu bao năm, cái nét văn hóa và thói quen ấy vẫn không bị mất đi. Dù bát cháo hành được nấu vội, vì cô bán quán người Lào bình thường không có món cháo trong thực đơn, nhưng vì lòng tốt mà nấu đặc cách cho, dù trong cháo hành có cả tỏi vì cả người mua lẫn người bán đều không biết là ốm thì không nên ăn tỏi theo quan niệm của người Việt Nam, tôi ăn bát cháo mà lòng cảm động khôn cùng.

Bây giờ về chiều đã đỡ mệt, tôi mới dám đi ra ngoài một chút để đầu óc tỉnh táo hơn. Ngày mai sẽ về lại Hà Nội.

1 Kommentar:

  1. may mà cũng là ngày áp chót. mong anh chóng khỏe.

    AntwortenLöschen

Hinweis: Nur ein Mitglied dieses Blogs kann Kommentare posten.